Must read!

Từ bây giờ toàn bộ các bài viết liên quan đến HoeHyuk sẽ được chuyển đến một blog riêng. Đây là link. Vì một số lý do nên mình chuyển vào một blog riêng để dễ quản lý. Và xin lỗi vì sự bất tiện này. Một số bài vẫn sẽ được giữ lại ở blog chính.

Ủng hộ blog mới của mình nhé ^^

Advertisements

[Review][Book] Chuyện con mèo và con chuột bạn thân của nó – Luis Sepúlveda

36293303_607691576268573_39657013591932928_n
Cái bìa moe thế này bảo sao không mua cho được :3

Một quyển truyện ngắn vô cùng đáng yêu của Luis Sepúlveda, tác giả của một truyện ngắn nổi tiếng khác là Chuyện con mèo dạy hải âu bay. Khá ngạc nhiên khi quyển đầu tiên của bác tác giả yêu mèo này mà mình đọc lại không phải quyển thứ hai mình nhắc đến ở trên mà lại là quyển sách mình sắp review 🙂

Thực ra ấn tượng đầu tiên của mình về quyển này là… bìa cute quá. Sẵn tiện ở FAHASA chỗ mình có mấy chỗ ngồi để đọc sách nên mình cũng lon ton cầm quyển này ra đọc xem sao. Nhìn sách thì không dày lắm nhưng truyện vẫn ngắn hơn mình tưởng. Đọc tầm 30 phút là cùng nếu bạn đọc chậm, còn mình đọc trong vòng 15 phút =)))

Truyện kể về tình bạn giữa chàng trai Max và con mèo Mix của cậu, con mèo có “khuôn mặt nghiêng kiểu Hy Lạp” nổi bật, và sau này có thêm sự xuất hiện của chú chuột Mex đến từ Mexico. Tên của Mex là cách gọi tắt của Mexico, giời ạ =))) Hành trình của họ bắt đầu từ Max và Mix, khi Max còn là một cậu bé, và Mix hãy còn là một con mèo con, cho đến khi Max trưởng thành và quyết định dọn ra ở riêng để tự lập cùng với Mix. Nhưng sau đấy Mix lại bị mù. Mex vô tình bị Mix bắt được khi đang cố gắng bò đến chỗ ngũ cốc vào một hôm Max đi vắng. Nhắc đến Mex là mình lại thấy buồn cười. Một con chuột đến từ Mexico, nói nhiều kinh khủng, hay thích phóng đại mọi thứ và nhát chết. Nhưng cũng vô cùng tốt bụng và là đôi mắt của Mix. Mỗi lần đọc đến đoạn hội thoại của Mex với Mix là mình lại tưởng tượng đến mấy ông Mexico trong mấy bộ phim hành động hài =))) Chỉ tưởng tượng Mex kể với Mix về tất cả mọi thứ bằng giọng Mexico với mấy màn khua tay múa chân mặc dù Mix chả nhìn thấy gì thôi cũng đã muốn phá lên cười rồi 😂😂😂 Mình rất thích những câu trích dẫn về bạn bè ở cuối mỗi chương. Truyện đã truyền tải được những triết lý về tình bạn theo cách cực kỳ lôi cuốn, bằng giọng văn nhẹ nhàng và rất tình cảm.

Lâu lắm rồi mới có một quyển sách khiến mình đọc chăm chú như vậy. Một phần là vì nó ngắn và rất dễ nhớ =))) Nhưng thực sự đây là một quyển sách đáng đọc cho cả người lớn và trẻ con. Highly recommended!!!!! 10/10

Christine (2016)

Another movie found by chance (among many other great movies). Before being addicted so deeply into the movie, the characters, and even the real-life event that the movie was based on, I had no idea who Christine was. It’s just a name, it could be anyone’s name, clearly, in this movie, it talked about a woman named Christine. I watched right in the middle of the movie, but luckily I was still able to understand what it was talking about. I could have passed it even before I reached the ending. But I didn’t. I wasn’t bluffing when I said that I was gradually fascinated by the title, as much as I ever was by Miss Sloane. The plot, the scenes, the acting, everything was great. Until I was hit with a twist. Christine shot herself with a gun while broadcasting live. I cried nonstop watching the scene. Tragic, yet heartbreaking. I was left speechless. A good and brave movie about a person who had done so much in her life. Still, I was so fortunate to watch such a good piece of art. Ten out of ten for such a great masterpiece.

Irrelevant things

Sometimes in my useless life, once again, my feelings are dug up from deep apart, from the place I thought I would never want to remember. Or at least never want to mention. Somehow, I feel better not to have emotions. The problem is, there are emotional people around me, and by this or that, they keep complaining about how I became heartless. Well, in that case, thanks for the compliments. Living in the insults and prejudices long enough to know that I will get used to them, or, choose to ignore them and keep minding my own businesses. I know it sounds irrelevant. Of course it does, I don’t tend to make it opposite.

It’s important to know what you’re doing, or at least, what you’re planning. It’s been so long since I really started to actually write something meaningful, and somehow my work has become worse than it used to. I didn’t go through hard things to actually know whether they can really knock me down or not, but I still believe that I will finally learn something in life. I know it’s really too late to actually appreciate the time I had at school, but I learned a lot (except for teamwork, that’s my least favorite part).

But first, I really need to set up my mind to get prepared for what will come at the exams. I’m coming so close to the deadline and still haven’t studied anything. Pass the exams and then to the plans I guess. Hope things go well the next few weeks.

P/S: Don’t mind about the title. It’s actually irrelevant.

Untitled (1)

Các cậu biết đấy, có những khoảng thời gian trong đời mà tôi luôn tự hỏi mình là ai, được sinh ra làm gì và đã làm được gì cho đời. Dẫu biết mình chẳng thể trả lời nổi những câu hỏi đó, bởi vì vốn dĩ lòng tôi đã đủ rối rắm và giằng xé rồi. Những lúc như thế, tôi thường hay tưởng tượng ra mấy chuyện bi thương rồi khóc một mình, mặc dù sự thực không diễn ra như vậy. Trong đầu lúc nào cũng đủ mọi viễn cảnh, vui có, buồn có, nhưng chẳng ra đâu với đâu cả, vì sự thực có phải như vậy đâu 🙂 Nhiều lúc tôi nghĩ mình như một đứa đa nhân cách, hay đại loại là như thế, chỉ vì những cảm xúc tôi thực sự muốn bộc lộ ra bên ngoài lại trái ngược hoàn toàn với những gì tôi để chính mình thể hiện. LOL nghe hơi rối rắm nhỉ? Tóm lại, tôi là một đứa để cảm xúc điều khiển mình chứ hoàn toàn không có khả năng điều khiển cảm xúc. Đôi khi tôi thích điều đó, nhưng phần lớn là ghét cay ghét đắng. Có những thứ đáng ra phải được giấu đi, nhưng chính cảm xúc của tôi những lúc đó lại lộ ra ngoài một cách rõ ràng mà chẳng cần gọi tên, đến nỗi chẳng cần phải nói năng gì mà người khác vẫn có thể hiểu được. Nhiều lúc tôi nghĩ mình thật vô dụng, mà đúng là như vậy. Sinh viên năm ba và chưa bao giờ đi làm thêm. Cuộc đời chỉ có ăn học ngủ nghỉ chơi và đôi lúc là bỏ thi. Nhìn xung quanh và thấy đâu đâu cũng có “con nhà người ta”. Tự nhìn lại bản thân mình và thấy thật phí công khi đầu tư vào một đứa như vậy. Tự tưởng tượng ra những viễn cảnh u ám và cứ thế khóc cho qua ngày đoạn tháng. Đôi khi ước gì mình có thể chết đi mà không phải vướng bận điều gì. Đấy là nếu tôi có thể chết. Tôi chưa đạt được đến mức đứng trên đỉnh cao mà cảm thấy cô độc. Đúng ra là tôi không được phép cảm thấy cô độc. Nhưng bằng cách nào đó, giữa đám bạn đại học tuy hơi điên nhưng tốt tính của tôi, tôi vẫn cảm thấy cô đơn. Tôi không có nhu cầu chia sẻ câu chuyện đời mình cho bất kì ai. Tôi vốn chẳng là gì trong cuộc đời họ và ngược lại. Và vốn một đứa như tôi chẳng bao giờ xứng đáng có được những gì tôi đang có. Đáng lẽ tôi nên bị tống vào một trại tâm thần hay một trại trẻ mồ côi nào đó mới phải. Để đổi lại một cuộc sống bị lãng phí cho một người vốn cần nó hơn tôi lúc này.

Những dòng lảm nhảm này của tôi, các bạn vốn đọc cũng được, mà lướt qua thì cũng chẳng sao. Dù sao thì đây cũng chỉ là một (trong một đống) những dòng lảm nhảm bullshit mà tôi đã từng viết ra thôi 🙂

[MV] Fine – TaeYeon

Chẳng biết nữa. Tâm trạng mấy hôm vừa rồi của mình khiến mình chỉ chực chờ muốn vỡ vụn không một lý do. Và trong đầu cứ văng vẳng giai điệu của Fine. Cho dù trước giờ mình không hâm mộ TaeYeon, nhưng ý chí của cô gái ấy thực sự khiến mình ngưỡng mộ. Tự nhiên thấy Fine hợp với cảm xúc của mình mấy hôm nay ghê ^^

Dù mình hoàn toàn không hiểu một chữ tiếng Hàn, nhưng có lẽ “It’s not fine” cũng đã là quá đủ với mình rồi. Và dạo này thì đúng là not fine thật.

Mình vừa nhận được quyển “The Danish Girl” mấy hôm trước. Dự là tâm trạng sẽ còn tuột dốc không phanh thêm một thời gian nữa. Vừa đọc vừa nghe bài này thì thảm không còn gì bằng.

Collapsed

I feel like dying. I want to die but things aren’t so simple. No one tells me that I have no rights to talk about being depressed. But I know that they don’t want to, and they don’t have time to listen, or it’s just I thought so. Of course, no one’s going to tell that to you directly, they just politely deny to talk about it. Yeah sure, what’s fun about depression? I feel depressed. Not I am depressed. Just not yet. I have ideas about killing myself, how I would die, by chance or intentionally, how people would react if they knew this day would come. My heart is already a hell, and my soul is already a devil, so what’s worth living for? For some people that may know me pretty well, they thought I have nothing to feel depressed. I’m not working yet, I go to school, I have good friends, a thoughtful mom, an oversea brother, I have a smartphone, iPad, laptop,… things that many others don’t have. So I don’t think they understand. What am I feeling depressed for? Do I really want it? Do I make it up for fun? Or am I really what people have always thought? Nice, lovely, cute, shy? No, for whatever I want to say. I did terrible things, I faced terrible things. I am selfish, I have to admit. I don’t hate love, it’s just that I don’t want it to come too close to me. I tend to be single my entire life. I know it’s possible and I will make sure it works. Getting someone to know you too well is definitely not a good idea for me. Anyway, these days I feel even more horrible than ever. Forgetting the past has never been easy, especially when it reminds you of terrible things you’d been through. For me, it’s the same, and somehow it’s getting worse. The people that brought me down, they still live happily. And I’m here, writing this, feeling extremely confused about my life, whether I should live on or die, and whether I should just die and tell nothing but lines of “I’m sorry”. I want to scream until my throat bleeds and I become mute. Just scream out so loud for the last time and then end my own life like I’ve been imagined for so many times I couldn’t count. If I died, things could be better than it should be, people wouldn’t feel annoyed about me so much, my sins would be buried down in the deep ground with my dead body. All these years, I’ve been using the same excuse all over and over again. I blamed people for bashing me. I pitied myself. I used them to make myself feel better and to let go of almost everything. Now I have nothing to rely on. Dying would be better to end everything.

My heart is already a hell, and my soul is already a devil. Nothing can save me now.

[Review] My Lipbalm Collection

Quèo, tớ đang tập tành review thử một số thứ, và bài review đầu tiên sẽ là về những em lipbalm mà tớ đang sở hữu. Tớ sẽ không đi sâu vào phân tích thành phần này nọ đâu, mà sẽ tập trung vào cảm nhận của cá nhân tớ về các em nó. Và nhớ là review chỉ mang tính tham khảo thôi nhé. Bắt đầu nào!

 

1. Nivea Essential Care:

BDYri8xuoBE
Nivea Essential Care

Cây son dưỡng đầu tiên mà tớ dùng, và cũng là cây ít được dùng đến nhất. Vì sao? Vì em nó quá ư là bóng. Và độ dưỡng thì chẳng thấm tháp vào đâu cả. Môi tớ vốn không thuộc dạng cần dưỡng, nói chung là chỉ cần uống xíu nước thì cũng đủ mềm mại cả ngày. Thế nhưng khi apply em này lên thì môi tớ bóng nhẫy, và tầm 30 phút sau thì khô queo như thiếu nước. Khá thất vọng đối với một dòng son dưỡng phổ biến với mức giá ngang ngửa Lipice. Trong khi trước đó tớ đã đọc kha khá review khác về em này, phần lớn là tâng bốc em nó lên tận mây xanh, và tớ đã ấp ôm một cục hy vọng to bự về em này, để rồi cuối cùng thất vọng tràn trề. À và mặc dù son của Đức nhưng lại được sản xuất ở Thái Lan. Chắc đó cũng là một lý do khiến em nó mất điểm trong lòng tớ.

 

Chấm điểm:

  • Bao bì: Màu xanh đậm có in thông tin của hãng kèm thời hạn sử dụng (12M), khá đơn giản nhưng cực kì chắc chắn, rơi rớt nhưng không vỡ. Dạng thỏi tiện dụng, có thể lôi ra quẹt quẹt bất kì lúc nào => 10/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: Dạng sáp cứng màu trắng đục, nhưng để lâu sẽ mềm ra, mặc dù vậy thì vẫn hơi khó apply lên môi vì khá trơn trượt và dễ trôi. Độ bám không cao, sau nửa tiếng là trôi hết. Điểm duy nhất mình ưng ở em này là không màu, không vị, và hơi có mùi vani =) Sau một tháng miễn cưỡng dùng em nó thì ẻm vẫn không hao hụt được miếng nào. Toàn bạn bè bôi ké :v => 5/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Mình mua ở Circle K gần trường với giá 59k/4.8g. Khá rẻ và cũng phổ biến ngang ngửa mấy cây Lipice huyền thoại =))) Nhưng khác cái là mình đã đọc quá nhiều review không tốt về Lipice rồi nên mình sẽ không ngu dại gì mà rước em nó về đội của mình đâu :v => 10/10
  • Tổng kết: 6/10. Sẽ không mua lại. Nếu có dịp thì mình sẽ thử hàng chính hãng của Đức 🙂

 

2. Vaseline Lip Therapy:

Processed with VSCO with a6 preset
Vaseline Lip Therapy (Cocoa Butter)

Sau em Essential Care ở trên thì mình hốt được em Vaseline này trên Shopee. Thành phần chính của em này là petrolatum, tớ cũng không rõ lắm về chất này, vì nó vẫn còn đang gây tranh cãi vì độ an toàn trong các loại mỹ phẩm. Nhưng cá nhân tớ thì ưng em này, vì em này đáp ứng tiêu chí ngon-bổ-rẻ của tớ 🙂 Em này ít bóng, bám lâu hơn, tầm 1 – 2 tiếng, và ít bị trôi, không có chống nắng. Điểm trừ duy nhất của em này là mùi khá nồng, và có một khoảng thời gian tớ bị ám ảnh cái mùi này vì nó lên mùi kinh khủng, đến nỗi lắm lúc tớ có cảm giác mình nuốt phải son đến nơi rồi :((( Cũng may là càng về sau mũi tớ đã hơi quen với mùi ấy, chứ không tớ chắc chắn sẽ bị viêm mũi vì cái mùi kinh khủng của em nó.

Chấm điểm:

  • Bao bì: Đơn giản, không có gì nổi bật, sau một thời gian dùng thì chữ trên hũ sẽ bị phai mất. Điểm trừ là dạng hũ không tiện cho lắm, vì hơi mất vệ sinh. Mỗi lần muốn bôi là tớ lại phải chà chà tay bằng gel rửa tay/nước rửa tay rồi mới dám quẹt quẹt lên, sợ lỡ mốt bị lở mồm thì toi môi đẹp =))) => 8/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: dạng sáp mềm, màu trắng ngà, hơi giống thạch rau câu, dễ tán lên bề mặt môi. Độ dưỡng khá tốt, có thể dùng để dưỡng qua đêm được, độ bám tương đối, tầm 1 – 2 tiếng, nếu có ăn uống thì sẽ bị trôi đi kha khá. Không màu, không vị, và điểm trừ là mùi quá nồng => 9.5/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Em này thì ít phổ biến hơn một chút, anh chị em của bạn này thì có Rosy Lip thì được bán nhiều hơn cả, và cũng tùy chỗ bán mà giá cả dao động từ 45k – 100k. Tớ mua em này trên Shopee với giá 42k/7g, kể ra cũng tiết kiệm. Còn một em Vaseline Creme Brulee (còn nguyên vỏ) thì tớ mua ở Hasaki với giá 45k/7g. Cơ mà em này cũng ít bị hao hụt lắm, cho nên chả biết đến bao giờ mới chạm được vào em Creme Brulee kia đây =))) => 8.5/10
  • Tổng kết: 9/10. Sẽ mua lại, chắc chắn rồi.

 

  1. Lucas’ Papaw Ointment:
Processed with VSCO with m5 preset
Lucas’ Papaw Ointment (tube đỏ)

Em này tớ được em họ tặng dịp nó đi chơi Úc về. Ban đầu tớ chỉ nghe nó giới thiệu đây là kem đa năng của Úc, chữa mấy vết muỗi đốt, côn trùng cắn, bỏng, chảy máu, xây xước gì đấy. Xong cũng hồn nhiên quăng em nó vào một xó, chả thèm đả động gì đến. Thế rồi tự nhiên một hôm hứng lên đem tên ẻm đi tra Google, và ú òa =))) Ẻm tự động trở thành dưỡng môi của tớ luôn. Khả năng chữa bỏng, chữa muỗi đốt của em này thì tớ chưa được thử qua, nhưng khả năng dưỡng của em này, phải nói là xuất sắc. Chất kem lỏng vừa phải nên tớ chỉ cần bôi một chút thôi là ẻm bám vào môi ngay, nhẹ như không bôi vậy. Có điều là đừng bôi nhiều quá, không là nó bóng lên một cục không khác gì em Essential Care cả. Thành phần em này thì chủ yếu là petrolatum, một tí tị đu đủ lên men và một lượng rất rất nhỏ Potassium Sorbate để bảo quản.

  • Bao bì: Tube màu đỏ khá bắt mắt, tuy nhiên chữ đen hơi khó nhìn, in thông tin hãng, công dụng, thành phần cũng như hạn sử dụng. Dạng tube, tương tự như dạng hũ, hơi mất vệ sinh, nhưng đáng buồn làm sao, cả hai dạng đều có độ dưỡng tốt hơn các sản phẩm dạng thỏi, và tube cũng chiếm một diện tích kha khá trong túi của mình => 8.5/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: Chất kem lỏng vừa phải, màu vàng trong, nhưng nếu để ở nơi nóng thì ẻm dễ bị chảy nước, lúc đó chỉ cần bỏ tube vào tủ lạnh làm mát là xong. Dễ thấm vào môi, nhưng nên bôi một lượng vừa phải để tránh khiến môi bị bóng. Độ bám vừa phải, tầm 2 tiếng, không gây cảm giác khô môi, nếu có ăn uống cũng bị trôi đi ít nhiều. Có thể dùng ban đêm được, vì độ dưỡng tốt. Không màu, không vị, có mùi đu đủ lên men nhẹ => 10/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Tube này tớ được tặng nên không rõ. Nhưng tra giá thì thấy dao động từ 100k – 200k, tính ra thì là khoảng trên dưới 45k/7g, cũng rất tiết kiệm, mà lại còn dùng được rất lâu. Em này còn dạng hũ 75g nữa, giá cũng khoảng trên 200k tùy nơi bán. Tớ thì sợ hàng giả nên đắn đo mãi mà cũng chẳng tìm mua được ở đâu gần nhà. Điểm sơ qua thì có mấy shop như Meoheooo, 4beauty,… là được review tin tưởng khá nhiều, nên nếu khi nào dùng hết và có điều kiện thì tớ sẽ order em này lại => 8.5/10
  • Tổng kết: 9/10. Sẽ mua lại, với điều kiện là có tiền =)))

 

  1. Carmex Lip Balm (Pomegranate):
2017-05-23 03.22.43 1.jpg
Carmex lip balm (pomegranate) & Vaseline Creme Brulee (vì lười chụp lại =))) )

Phù, giờ là cây cuối cùng (chắc vậy :v) trong bộ sưu tập son dưỡng của tớ hiện giờ, Carmex Lip Balm (Pomegranate). Em này đặc biệt hơn các em trên kia, vì bôi vào có cảm giác the the của bạc hà, mà tớ thì không có vấn đề gì với cái đấy cả, chỉ là thấy nó đặc biệt hơn các em khác thôi. Thành phần chủ đạo của em này cũng là petrolatum, và tớ thì thấy không có vấn đề gì với nó cả, ít ra là bây giờ chưa thấy gì =))) Độ dưỡng của em này tớ xếp ngang ngửa Vaseline, nghĩa là tốt đấy. Và em này có chống nắng nữa, SPF15, nên tớ ưu tiên bôi em này trước khi ra ngoài đường, dù lúc nào ra đường tớ cũng hóa thân thành ninja hết 🙂

  • Bao bì: Khá màu mè, dù không thích màu hường phấn cho lắm nhưng cũng phải công nhận là bao bì sặc sỡ vô cùng, nhưng nghía qua anh chị em cùng nhà thì thấy cũng không có gì nổi trội. Em này thuộc dạng nổi nhất về vẻ ngoài so với các em cùng dòng Carmex. Thỏi nhựa dạng vặn lên xuống, mỗi lần vặn là nghe tiếng tạch tạch tạch (làm tớ liên tưởng ghê luôn =))) ). Rút kinh nghiệm từ các chị em bạn dì đã sử dụng son này, mỗi lần sử dụng là tớ vặn lên vừa đủ thôi, cho đầu em nó ló ló ra ngoài một chút, vặn cao quá mất công không xuống được. Vỏ son in đầy đủ thông tin thành phần, nơi sản xuất, hạn sử dụng (dưới đáy son), mỗi tội dễ bong tróc, cộng thêm cái màu sặc sỡ kia khiến thỏi son nhìn như đã dùng được cả chục năm rồi => 7.5/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: Kết cấu khá mềm, mềm đến nỗi bạn tớ quẹt mất một miếng mà nó đi luôn =))) Màu vàng trong, bôi lên môi khá ăn. Lúc đầu bôi cảm giác hơi the the, nhưng một lúc sau là hết à. Em này không màu, không vị luôn, có mùi lựu, thoang thoảng mùi hồ dán nữa =))) Độ dưỡng tốt, ít bóng, bám trên môi tầm 2 tiếng nếu ngồi máy lạnh, và trôi ít nhiều nếu có ăn uống. Điểm trừ là sau một khoảng thời gian dùng thì môi mình bị bong tróc một chút, nhưng quay lại em Vaseline thì lại ngon ơ. Nhưng vì em này có chống nắng nên mình sẽ chỉ bôi lúc ra đường => 8.5/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Em này cũng thuộc dạng phổ biến ít nhiều, nhưng lại là hàng drugstore ngon-bổ-rẻ nên nếu tìm được chỗ mua xách tay tin tưởng thì cũng không thành vấn đề. Mình mua em này với giá 45k/4.25g ở Hasaki. Vì chỗ đó gần nhà mình và cũng được rất nhiều review tích cực nên mình sẽ tin tưởng dài dài => 9.5/10
  • Tổng kết: 8.5/10. Sẽ mua lại.

 

Bonus: Những em tớ đang tăm tia

  • Burt’s Bee:

 

Hãng này thì siêu nổi luôn, thành phần lành tính an toàn, vô số review tích cực, son dưỡng nhiều mùi nhiều vị, giá cả cũng tương đối. Tớ lại chuẩn bị hốt em này về, ngay đợt sale =)))

  • Bioderma:

 

Em này của Pháp, cũng lành tính nốt, review khen chê gì cũng có, nhưng với đứa có sở thích sưu tập lip balm như tớ thì em này cũng sẽ có nguy cơ được kết nạp vào hậu cung của tớ. À, đợi tớ xài hết mấy em kia đã =)))