Must read!

Từ bây giờ toàn bộ các bài viết liên quan đến HoeHyuk sẽ được chuyển đến một blog riêng. Đây là link. Vì một số lý do nên mình chuyển vào một blog riêng để dễ quản lý. Và xin lỗi vì sự bất tiện này. Một số bài vẫn sẽ được giữ lại ở blog chính.

Ủng hộ blog mới của mình nhé ^^

Advertisements

[Review] My Lipbalm Collectionn

Quèo, tớ đang tập tành review thử một số thứ, và bài review đầu tiên sẽ là về những em lipbalm mà tớ đang sở hữu. Tớ sẽ không đi sâu vào phân tích thành phần này nọ đâu, mà sẽ tập trung vào cảm nhận của cá nhân tớ về các em nó. Và nhớ là review chỉ mang tính tham khảo thôi nhé. Bắt đầu nào!

1. Nivea Essential Care:

BDYri8xuoBE

Cây son dưỡng đầu tiên mà tớ dùng, và cũng là cây ít được dùng đến nhất. Vì sao? Vì em nó quá ư là bóng. Và độ dưỡng thì chẳng thấm tháp vào đâu cả. Môi tớ vốn không thuộc dạng cần dưỡng, nói chung là chỉ cần uống xíu nước thì cũng đủ mềm mại cả ngày. Thế nhưng khi apply em này lên thì môi tớ bóng nhẫy, và tầm 30 phút sau thì khô queo như thiếu nước. Khá thất vọng đối với một dòng son dưỡng phổ biến với mức giá ngang ngửa Lipice. Trong khi trước đó tớ đã đọc kha khá review khác về em này, phần lớn là tâng bốc em nó lên tận mây xanh, và tớ đã ấp ôm một cục hy vọng to bự về em này, để rồi cuối cùng thất vọng tràn trề. À và mặc dù son của Đức nhưng lại được sản xuất ở Thái Lan. Chắc đó cũng là một lý do khiến em nó mất điểm trong lòng tớ.

Chấm điểm:

  • Bao bì: Màu xanh đậm có in thông tin của hãng kèm thời hạn sử dụng (12M), khá đơn giản nhưng cực kì chắc chắn, rơi rớt nhưng không vỡ. Dạng thỏi tiện dụng, có thể lôi ra quẹt quẹt bất kì lúc nào => 10/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: Dạng sáp cứng màu trắng đục, nhưng để lâu sẽ mềm ra, mặc dù vậy thì vẫn hơi khó apply lên môi vì khá trơn trượt và dễ trôi. Độ bám không cao, sau nửa tiếng là trôi hết. Điểm duy nhất mình ưng ở em này là không màu, không vị, và hơi có mùi vani =) Sau một tháng miễn cưỡng dùng em nó thì ẻm vẫn không hao hụt được miếng nào. Toàn bạn bè bôi ké :v => 5/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Mình mua ở Circle K gần trường với giá 59k/4.8g. Khá rẻ và cũng phổ biến ngang ngửa mấy cây Lipice huyền thoại =))) Nhưng khác cái là mình đã đọc quá nhiều review không tốt về Lipice rồi nên mình sẽ không ngu dại gì mà rước em nó về đội của mình đâu :v => 10/10
  • Tổng kết: 6/10. Sẽ không mua lại. Nếu có dịp thì mình sẽ thử hàng chính hãng của Đức 🙂

 

2. Vaseline Lip Therapy:

Processed with VSCO with a6 preset

Sau em Essential Care ở trên thì mình hốt được em Vaseline này trên Shopee. Thành phần chính của em này là petrolatum, tớ cũng không rõ lắm về chất này, vì nó vẫn còn đang gây tranh cãi vì độ an toàn trong các loại mỹ phẩm. Nhưng cá nhân tớ thì ưng em này, vì em này đáp ứng tiêu chí ngon-bổ-rẻ của tớ 🙂 Em này ít bóng, bám lâu hơn, tầm 1 – 2 tiếng, và ít bị trôi, không có chống nắng. Điểm trừ duy nhất của em này là mùi khá nồng, và có một khoảng thời gian tớ bị ám ảnh cái mùi này vì nó lên mùi kinh khủng, đến nỗi lắm lúc tớ có cảm giác mình nuốt phải son đến nơi rồi :((( Cũng may là càng về sau mũi tớ đã hơi quen với mùi ấy, chứ không tớ chắc chắn sẽ bị viêm mũi vì cái mùi kinh khủng của em nó.

Chấm điểm:

  • Bao bì: Đơn giản, không có gì nổi bật, sau một thời gian dùng thì chữ trên hũ sẽ bị phai mất. Điểm trừ là dạng hũ không tiện cho lắm, vì hơi mất vệ sinh. Mỗi lần muốn bôi là tớ lại phải chà chà tay bằng gel rửa tay/nước rửa tay rồi mới dám quẹt quẹt lên, sợ lỡ mốt bị lở mồm thì toi môi đẹp =))) => 8/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: dạng sáp mềm, màu trắng ngà, hơi giống thạch rau câu, dễ tán lên bề mặt môi. Độ dưỡng khá tốt, có thể dùng để dưỡng qua đêm được, độ bám tương đối, tầm 1 – 2 tiếng, nếu có ăn uống thì sẽ bị trôi đi kha khá. Không màu, không vị, và điểm trừ là mùi quá nồng => 9.5/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Em này thì ít phổ biến hơn một chút, anh chị em của bạn này thì có Rosy Lip thì được bán nhiều hơn cả, và cũng tùy chỗ bán mà giá cả dao động từ 45k – 100k. Tớ mua em này trên Shopee với giá 42k/7g, kể ra cũng tiết kiệm. Còn một em Vaseline Creme Brulee (còn nguyên vỏ) thì tớ mua ở Hasaki với giá 45k/7g. Cơ mà em này cũng ít bị hao hụt lắm, cho nên chả biết đến bao giờ mới chạm được vào em Creme Brulee kia đây =))) => 8.5/10
  • Tổng kết: 9/10. Sẽ mua lại, chắc chắn rồi.

 

3. Lucas' Papaw Ointment:

Processed with VSCO with m5 preset

Em này tớ được em họ tặng dịp nó đi chơi Úc về. Ban đầu tớ chỉ nghe nó giới thiệu đây là kem đa năng của Úc, chữa mấy vết muỗi đốt, côn trùng cắn, bỏng, chảy máu, xây xước gì đấy. Xong cũng hồn nhiên quăng em nó vào một xó, chả thèm đả động gì đến. Thế rồi tự nhiên một hôm hứng lên đem tên ẻm đi tra Google, và ú òa =))) Ẻm tự động trở thành dưỡng môi của tớ luôn. Khả năng chữa bỏng, chữa muỗi đốt của em này thì tớ chưa được thử qua, nhưng khả năng dưỡng của em này, phải nói là xuất sắc. Chất kem lỏng vừa phải nên tớ chỉ cần bôi một chút thôi là ẻm bám vào môi ngay, nhẹ như không bôi vậy. Có điều là đừng bôi nhiều quá, không là nó bóng lên một cục không khác gì em Essential Care cả. Thành phần em này thì chủ yếu là petrolatum, một tí tị đu đủ lên men và một lượng rất rất nhỏ Potassium Sorbate để bảo quản.

  • Bao bì: Tube màu đỏ khá bắt mắt, tuy nhiên chữ đen hơi khó nhìn, in thông tin hãng, công dụng, thành phần cũng như hạn sử dụng. Dạng tube, tương tự như dạng hũ, hơi mất vệ sinh, nhưng đáng buồn làm sao, cả hai dạng đều có độ dưỡng tốt hơn các sản phẩm dạng thỏi, và tube cũng chiếm một diện tích kha khá trong túi của mình => 8.5/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: Chất kem lỏng vừa phải, màu vàng trong, nhưng nếu để ở nơi nóng thì ẻm dễ bị chảy nước, lúc đó chỉ cần bỏ tube vào tủ lạnh làm mát là xong. Dễ thấm vào môi, nhưng nên bôi một lượng vừa phải để tránh khiến môi bị bóng. Độ bám vừa phải, tầm 2 tiếng, không gây cảm giác khô môi, nếu có ăn uống cũng bị trôi đi ít nhiều. Có thể dùng ban đêm được, vì độ dưỡng tốt. Không màu, không vị, có mùi đu đủ lên men nhẹ => 10/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Tube này tớ được tặng nên không rõ. Nhưng tra giá thì thấy dao động từ 100k – 200k, tính ra thì là khoảng trên dưới 45k/7g, cũng rất tiết kiệm, mà lại còn dùng được rất lâu. Em này còn dạng hũ 75g nữa, giá cũng khoảng trên 200k tùy nơi bán. Tớ thì sợ hàng giả nên đắn đo mãi mà cũng chẳng tìm mua được ở đâu gần nhà. Điểm sơ qua thì có mấy shop như Meoheooo, 4beauty,… là được review tin tưởng khá nhiều, nên nếu khi nào dùng hết và có điều kiện thì tớ sẽ order em này lại => 8.5/10
  • Tổng kết: 9/10. Sẽ mua lại, với điều kiện là có tiền =)))

 

4. Carmex Lip Balm (Pomegranate):

2017-05-23 03.22.43 1.jpg

Phù, giờ là cây cuối cùng (chắc vậy :v) trong bộ sưu tập son dưỡng của tớ hiện giờ, Carmex Lip Balm (Pomegranate). Em này đặc biệt hơn các em trên kia, vì bôi vào có cảm giác the the của bạc hà, mà tớ thì không có vấn đề gì với cái đấy cả, chỉ là thấy nó đặc biệt hơn các em khác thôi. Thành phần chủ đạo của em này cũng là petrolatum, và tớ thì thấy không có vấn đề gì với nó cả, ít ra là bây giờ chưa thấy gì =))) Độ dưỡng của em này tớ xếp ngang ngửa Vaseline, nghĩa là tốt đấy. Và em này có chống nắng nữa, SPF15, nên tớ ưu tiên bôi em này trước khi ra ngoài đường, dù lúc nào ra đường tớ cũng hóa thân thành ninja hết 🙂

  • Bao bì: Khá màu mè, dù không thích màu hường phấn cho lắm nhưng cũng phải công nhận là bao bì sặc sỡ vô cùng, nhưng nghía qua anh chị em cùng nhà thì thấy cũng không có gì nổi trội. Em này thuộc dạng nổi nhất về vẻ ngoài so với các em cùng dòng Carmex. Thỏi nhựa dạng vặn lên xuống, mỗi lần vặn là nghe tiếng tạch tạch tạch (làm tớ liên tưởng ghê luôn =))) ). Rút kinh nghiệm từ các chị em bạn dì đã sử dụng son này, mỗi lần sử dụng là tớ vặn lên vừa đủ thôi, cho đầu em nó ló ló ra ngoài một chút, vặn cao quá mất công không xuống được. Vỏ son in đầy đủ thông tin thành phần, nơi sản xuất, hạn sử dụng (dưới đáy son), mỗi tội dễ bong tróc, cộng thêm cái màu sặc sỡ kia khiến thỏi son nhìn như đã dùng được cả chục năm rồi => 7.5/10
  • Kết cấu & độ dưỡng: Kết cấu khá mềm, mềm đến nỗi bạn tớ quẹt mất một miếng mà nó đi luôn =))) Màu vàng trong, bôi lên môi khá ăn. Lúc đầu bôi cảm giác hơi the the, nhưng một lúc sau là hết à. Em này không màu, không vị luôn, có mùi lựu, thoang thoảng mùi hồ dán nữa =))) Độ dưỡng tốt, ít bóng, bám trên môi tầm 2 tiếng nếu ngồi máy lạnh, và trôi ít nhiều nếu có ăn uống. Điểm trừ là sau một khoảng thời gian dùng thì môi mình bị bong tróc một chút, nhưng quay lại em Vaseline thì lại ngon ơ. Nhưng vì em này có chống nắng nên mình sẽ chỉ bôi lúc ra đường => 8.5/10
  • Giá cả & độ phổ biến: Em này cũng thuộc dạng phổ biến ít nhiều, nhưng lại là hàng drugstore ngon-bổ-rẻ nên nếu tìm được chỗ mua xách tay tin tưởng thì cũng không thành vấn đề. Mình mua em này với giá 45k/4.25g ở Hasaki. Vì chỗ đó gần nhà mình và cũng được rất nhiều review tích cực nên mình sẽ tin tưởng dài dài => 9.5/10
  • Tổng kết: 8.5/10. Sẽ mua lại.

 

Bonus: Những em tớ đang tăm tia

  • Burt's Bee:

Hãng này thì siêu nổi luôn, thành phần lành tính an toàn, vô số review tích cực, son dưỡng nhiều mùi nhiều vị, giá cả cũng tương đối. Tớ lại chuẩn bị hốt em này về, ngay đợt sale =)))

  • Bioderma:

<

p style=”text-align:justify;”>Em này của Pháp, cũng lành tính nốt, review khen chê gì cũng có, nhưng với đứa có sở thích sưu tập lip balm như tớ thì em này cũng sẽ có nguy cơ được kết nạp vào hậu cung của tớ. À, đợi tớ xài hết mấy em kia đã =)))

My 2017 plan…

Made on 2015, pending on 2016, still pending till now…

*Expectation:

  1. Get a job.
  2. Find the true meaning of life.
  3. Get rid of harmful things.
  4. Stop doing silly things (writing fanfics, reading them blah blah)
  5. Focus on getting the scholarship.
  6. Get along better.
  7. Take good care of yourself.
  8. Stop falling in love with many boys (girls).
  9. Stop being pessimistic.
  10. Have a life.

and so on…

*Reality:

  1. I still don’t want to get a job.
  2. Basically, I don’t have a life, so it’s basically meaningless…
  3. What exactly is the definition of harmful things? If they are things that you think are harmful for you, then I don’t have one, except for bad friends and people I hate, I can do that.
  4. Still, I’m having Writer’s Block, and I currently don’t know when I can get away from it, but trust me, everytime I tell myself to stop, I get ideas, words, stuffs,…
  5. Unfortunately, I didn’t get the scholarship. I even got a bigger problem: 3 of 6 subjects from 1 semester got me into serious debt, 2 of which were for my stupid alarm, and I failed the rest.
  6. After some problems from the past, I decided not to get too close with anyone else but the ones I can really rely on. I can be mean and selfish, but it’s for myself, and I’d do anything to make an end to any harmful relationships, that’s all.
  7. Starting by getting a diet doesn’t seem to be a good choice to me. I never really get the meaning of “diet” in my daily dictionary. Just simply getting a balanced meal with enough food for myself is way much better than just following any kinds of stupid diet. And starting with some beauty stuffs also helps, doesn’t it? Just lip balms and skincare products, that’s all.
  8. I can’t stop. I just simply can’t stop. I love beauties. As long as they’re beauties, I love and admire them all (I’m such a pervert, ain’t I?)
  9. I have nothing much to say about this. Being pessimistic is one of my (extremely) bad habits ever since I was a kid. I was afraid in almost everything. Losing my life, accidents, getting hurt, heartbreaking, getting bad experiences, etc. The only one thing that I risked my life to study so hard is English (and it’s going nowhere)…
  10. Basically, 9 things I listed up there are way too much to tell how pathetic I am in order to get a life. Like I said, I don’t have a life!!!

I studied some French and I kinda like it (pretty much after I studied Japanese), so…

À BIENTÔT ❤ ❤ ❤

UOC và nỗi ám ảnh muôn thuở =)))

OC (official couple) và UOC (unofficial couple). Hai khái niệm này, phàm là fan K-pop nói chung, và shipper nói riêng đa số đều biết rồi nhỉ. Mình lại thuộc cả hai thể loại trên từ 5, 6 năm rồi nên kinh nghiệm ship nói nhiều thì cũng không hẳn nhiều, mà ít thì cũng không quá ít, cũng không phải thuộc dạng thảo mai ngây thơ gì đâu ahihi =)))

Vấn đề chính được nhắc đến trong post này là OC và UOC và cái sự ám ảnh không hồi kết của mình dành cho UOCs (theo nghĩa tích cực). Cái sự bấn loạn của mình dành cho UOCs chắc nó thành truyền thống cmnr :))) Từ SM đến YG đến JYP, chỉ cần có bias của mình và một thành viên bất kì trong nhóm, bùm, ship. Nói đơn giản là, mình thích thì mình cứ ship thôi =))) Mà kể cũng ngộ, bias mình toàn người FA có tiếng nên trong tất cả các cuộc bình chọn hay bảng xếp hạng couple đều không nghe tên thấy mặt :v

Chả hiểu sao mình bị dị ứng cực nặng với OCs. Hồi mới thích DBSK thì đâm đầu ship YunJae, vì thời đó còn ngu dại lại còn chưa có Internet, trẻ trâu thích thích vậy thôi. Sau khi mạng mẽo đã về với buôn làng, tầm 3, 4 năm trở lại đây thôi, bắt đầu rảnh rỗi lên mạng tìm hiểu các thứ, và thời đó vẫn chưa biết hai cái trên là hai cái khỉ gió gì :((( Sau này khi đã lớn hơn một chút aka có não hơn thì mới bắt đầu biết vận dụng lượng chất xám to hơn hạt đậu và bé hơn quả nho một tí để tìm ra (các) couple của đời mình. Và từ khi ship Xiuhan thì cuộc đời tăm tối của bạn nhỏ đã bước sang một trang hoàn toàn mới =))) Vì hồi mới ship Xiuhan thì cũng là lúc biết được OC với UOC là gì, và cũng xác định luôn là cuộc đời gắn liền với UOCs. Đến tận bây giờ mình vẫn còn ship UOCs, và điên cuồng vì mấy cặp này:

2zdr6lj
Xiuhan – UOC đầu tiên mình ship ❤
10787751_890375647669515_398916816_n
HoeHyuk – Maknae line ❤
200911141504001c7
JoongShim – Lovely Soulfighter ❤
o0690097512519033743
HoMin – Love and War couple ❤

Vì sao mình thích UOCs hơn? Nhiều hơn cái lý do “mình thích thì mình ship thôi”. OCs ấy à, đã gọi là official, đương nhiên là người ủng hộ rất nhiều, có khi còn chiếm phần lớn fandom. Moment ngập mặt, hường phấn đầy đường, phù hợp với sở thích của phần đông fandom. Nhưng riêng mình thì mình cảm thấy nó giả giả thế nào ấy. Hay là tại hường phấn đập vô mặt nhiều quá? Mình thì lại thích kiểu thả thính từ từ đột ngột cơ. Kiểu im im xong lâu lâu quăng vài moment vô mặt mình vậy á. Chứ thật ra thì cái gì mà thấy hoài nó cũng chán lắm. Với cả mình trẻ, nhưng chẳng còn trâu như trước nữa, ship ai với ai cũng phải suy nghĩ, liệu mình có ship được lâu dài hay không, hay mình có thực sự thích couple đó hay không. Cái này cũng tùy vào cảm giác mà cả hai đem lại cho mình nữa. Điểm chung của các couple mình ship là mỗi khi nhìn vào họ, mình cảm thấy rất yên bình, kiểu trong thế giới này chỉ có hai người bọn họ thôi ấy. Bias của mình toàn những người trầm tính, và những couple mình ship thì có tính cách khá trái ngược nhau. Nam châm trái dấu thì hút nhau mà, đúng không 🙂  Còn một điều khá buồn cười nữa. Mình hay ship bias của mình với cả hai người trong một OC nào đấy, nhưng tuyệt nhiên không ship OC đó. Cái này thì nói đi nói lại hoài cũng không biết chán nữa :3

Xiuhan là UOC đầu tiên, mãi đến sau này thích iKON rồi mới ship HoeHyuk. HoMin thì mới chỉ khoảng 2, 3 tháng trở lại đây thôi, còn JaeMin thì cũng khá lâu rồi, sau mấy năm đầu thích DBSK một khoảng thời gian khá dài, nhưng dạo gần đây vì phát cuồng với mấy chú nên cũng ship trở lại rồi =)))

Không biết lời nguyền UOC có thật không, nhưng mà nếu có thật thì mình ước gì mình đừng hết bị nguyền =))) Làm fangirl, đặc biệt là UOCs shipper, khổ thì có khổ thật đấy, vì moment ít hơn thuyền nhà người ta, nhưng bù lại, cảm giác hạnh phúc khi moment đột ngột bay vô mặt nó nhân lên gấp hai gấp ba lần.

Cảm ơn vì đã đọc hết cái bài lảm nhảm này =)))

HoMin drives me crazy…

The HoMin Love & War Couple

Tôi chẳng phải Cass, cũng không phải YunJae shipper, chỉ đơn giản là một con bé support họ từ trước khi họ tan rã. Nói sao đây nhỉ, ngày trước tôi cực kì thích YunJae. Hồi đấy ngu ngơ lắm, làm gì đã có Facebook các kiểu để hóng hớt, nên chỉ biết là họ rất nổi tiếng và cực kì thần thánh trong các couple thời đó thôi. Nhà nhà cuồng YunJae, người người cuồng YunJae (trong đó có tui), lúc đó tui còn bias JaeJoong. Nhưng đùng một cái, họ tuyên bố tan rã. Hụt hẫng và thất vọng, là tất cả những gì còn đọng lại trong đầu tôi lúc đó. Khó hiểu nhất chính là, họ không chọn cách ra đi và đấu tranh cùng nhau như những gì Shinhwa đã làm. JYJ chọn cách ra đi, và HoMin chọn ở lại. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao. Nhưng rồi chuyện đó đâu còn quan trọng nữa, khi mà bây giờ, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra được.

Nói đến YunJae, tôi đã từng rất thích họ, và họ là couple thứ hai tôi từng ship sau YeWook. Thậm chí sau quãng thời gian đầy đớn đau đó, tôi vẫn còn vấn vương họ. Thời điểm ấy, tôi còn chẳng biết đến khái niệm OTP, hay official couple, fanservice. Đơn giản là tôi thích thì tôi ship thôi. Nhưng rồi sao, càng ngày tôi càng lấn vào sâu hơn. Dần dần tôi hiểu được hầu hết những khái niệm kia. Và cũng dần dần nhận ra rằng, SM quả rất cao tay. TVXQ là cỗ máy kiếm tiền đỉnh nhất của SM, và quả thật SM rất biết cách tận dụng nó ở hầu hết mọi mặt, và dĩ nhiên, đâu thể bỏ qua fanservice. YunJae cũng góp một phần không nhỏ vào thành công của TVXQ. Thử nghĩ mà xem, có couple nào mà lực lượng shipper hùng hậu sẵn sàng chầu chực mọi lúc mọi nơi không? Kể cả trong những lúc không ai ngờ tới như sự kiện quân ngũ? SM cho TVXQ thử nghiệm fanservice, thành công vang dội, và tạo tiền đề cho những couple nổi tiếng sau này của họ như HunHan hay KrisTao (và ti tỉ những couple khác của K-Pop). Đôi lúc YunJae shipper khiến tôi cảm thấy không thoải mái, dù tôi cũng đã từng như họ. Mà hình như tôi có thù với hai từ official couple. Bởi vì những couple tôi ship không hề official, thậm chí còn bị bash không thương tiếc. Điều kì cục ở chỗ, nếu như tôi bias ai, và tôi lỡ ship người đó với một người của một official couple, tôi sẽ ship cả hai người với bias của tôi và tuyệt nhiên không đả động gì tới official couple kia (OMG tui thiệt kì lạ mà >.<). YunJae is real? Đối với tôi thì không hẳn, dù trước kia đã từng là như vậy. Tôi không phủ nhận tình bạn khăng khít của họ. Ít ra thì nó là thật so với đống fanservice sặc mùi SM kia. Nhưng mà này, YunHo và ChangMin cũng đã rất thân thiết với nhau từ hồi xưa kia mà, đúng chứ? MKMF 2008, ChangMin khóc trên sân khấu, YunHo đã ôm cậu ấy vào lòng và dỗ dành như một đứa trẻ. Và khi YunHo khóc, ChangMin thường ngày ác ôn là thế, bỗng bối rối như một đứa trẻ, chỉ vì cậu chưa từng thấy YunHo khóc. Đáng yêu quá đi mất >.<

Có lẽ bây giờ để ý tới HoMin cũng gọi là muộn đi. Nhưng trong suốt những năm tháng qua, ai mới là người quan tâm YunHo nhất? Họ có thể ít trò chuyện cùng nhau, nhưng chẳng cần đối phương mở lời, họ cũng biết người kia cần gì. Mối quan hệ của họ suốt 8 năm qua, cứ thế mà diễn ra âm thầm lặng lẽ.

Suốt một ngày kiếm hình save hình, lọ mọ kiếm vid xem đủ kiểu. Đúng là chỉ có YunHo mới chịu đựng được ChangMin thôi LOL.

Lúc MC yêu cầu ChangMin nói cảm ơn YunHo, ổng nói giống như đang dằn mặt YunHo vậy :v Làm anh nông rân câm nín không biết nói gì luôn =))) Vì đối với ChangMin thì anh nông rân hiền lành lắm mà =))) Ngoài mấy ông anh ra thì còn ai có thể chịu đựng nổi Evil Maknae đây haha.

Tôi đã từng mong TVXQ có thể trở về bên nhau. Nhưng hiện tại, chừng nào TVXQ còn là cỗ máy kiếm tiền của SM, Kim Young Min chắc chắn sẽ không buông tha cho HoMin. Cũng đã có một đoạn thời gian tôi thực tâm mong họ không quay về, bởi vì đơn giản là không thể. Tôi không ghét JYJ, cũng không thù hằn HoMin, vì vốn dĩ tôi chả có tư cách gì để thù ghét họ. Họ có lý do để làm thế, và fan không phải người trong cuộc. Trừ khi HoMin ra khỏi SM, hoặc JYJ trở về SM, mà xác suất đầu tiên có khả năng xảy ra hơn, dù cơ hội còn chưa đến 1%. Nhưng thôi, dù sao tôi tin tưởng Jung YunHo, tin tưởng lời anh nói năm nào. Vậy cũng đỡ, đến lúc đi làm có tiền rồi, muốn mua bao nhiêu album cũng được…

[Linh tinh] Điên cuồng yêu, điên cuồng nhớ, điên cuồng đau

 

Processed with VSCO with g3 preset

Thực ra thì, không phải ai cũng đủ can đảm để chấp nhận yêu, chấp nhận bị tổn thương, chấp nhận đau… Và mình là kẻ hèn nhát như thế đấy 🙂

Thời còn trẻ trâu ham hố, cũng lật đật đi ship người này người nọ, cũng fic phủng tá lả, mà nói đâu xa, bây giờ dư âm vẫn còn. Mà cũng lạ, một bên thì hai người hai ngả, một bên thì chả biết tung tích ra sao, thuyền bè thế nào, cũng thấy dường như tình yêu cũng đã giảm đi phân nửa (nhưng vẫn còn vấn vương nhóe =))) ). Mà không chăm lên FB như ngày xưa nữa, giờ chỉ thích ru rú trước cái laptop hòng tìm lại cảm hứng viết thôi 🙂

Giờ cũng chai sạn rồi, thề không ship thêm bất kì một cặp nào nữa, dù cho có nổi hay đẹp đôi đến đâu. Sợ một trong hai có người mới, lại không phải người mình thích, lại không thể nhắm mắt mỉm cười chúc phúc.

Ôi sao mà trong lòng tôi rối ren quá đi…

#13

Số xui này LOL. Mà cũng đúng, hôm nay xui thiệt. Chả biết bao nhiêu lần bị ăn chửi vì cái sự đổ đốn của bản thân rồi. Tức cười thật, đáng ra hôm nay cũng như mọi hôm là đếu thèm nghe đâu, mà đậu má nó, đếu hiểu sao hôm nay xui.

Mình xấu, ờ thì mình nhìn hình rồi nói xấu, chả có bi quan bi kiếc cái mịa gì hết, vẫn cố níu kéo cho bằng được. Ơ cái *beep* *beep*, bộ xấu thì không được phép nói mình xấu? Đâu ra vậy? Xong còn làm cả một bài thuyết giảng dài ngoằn ngoèo về việc mình phải ra sao, phải như thế nào bla bla. Okay, I gave up. Túm cái quần lại là, mình đíu có nghe cái gì hết. Việc mình là ai, mình như thế nào, đến mình còn không xác định được thì không đến lượt người khác xác định hộ, okay? Không sớm thì muộn rồi cũng phải nhận ra thôi. Mà nếu đã không nhận ra rồi thì mình làm mình tự chịu, mình gánh, không cần người khác phải thương hại hộ. Mình không coi thường ai cả, cũng không phải không muốn học hỏi ai, mà vì mình muốn sau này có thể tự cảm nhận được những điều đấy. Chỉ nghe một cách sáo rỗng, chưa đủ. Thế thôi.

Cuối tuần không yên bình, và có lẽ ngày mai cũng thế.

#12

IMG_20160429_205325[1]
A gift from my brother 🙂 Long time no tea

Gái già (gần) 20 dạo này suy nghĩ về chuyện tình cảm hơi nhiều, dù sự thật khó chối là từ trước đến giờ vẫn méo có trai nào để ý. Lắm lúc nằm ngủ lại mơ về một viễn cảnh khá đáng sợ. Ấy là mình xấp xỉ 40 tuổi rồi mà vẫn chưa có người để ý LOL. FA thì có gì sai ahuhu?

Dạo này (lại) bị hội chứng thích hường. Viết fic thể nào cũng một cục hường. Không viết BE được, mỗi lần nghĩ ra cái kết BE lại sợ dân chúng quăng gạch xây nhà :v Định viết shortfic, quăng cả cái kết BE vào dù cái tên đã định sẵn là méo thể nào BE được, nhưng rồi lại… lười. Ai đó làm ơn vực dậy tinh thần lười biếng của con bếu này với 😥

Cuối tuần, tranh thủ nghỉ ngơi, cũng sắp nghỉ lễ rồi còn gì. Hôm nay con bếu mà không buồn ngủ thì chắc chắn sẽ thức khuya, nhưng cũng chắc chắn một điều: con bếu sẽ rất đói 😦 Nhưng vì phải giảm cho thành con gầy, nên chắc chắn con bếu không được phép ăn. Thôi kệ, sáng mai ăn bù :v

Quen nhàn rỗi thế này, sau này sợ không dám đi kiếm việc làm thêm quá. Vốn thích ngồi mòn đuýt ở nhà viết hí hoáy linh tinh hơn là phải chạy đông chạy tây ngoài kia, nhưng nếu không làm vậy thì sau này ra trường ai dám hốt. Làm nhà văn ư, với một cái đứa hay bị chửi khô khan với không cảm xúc thì viết lách cái nỗi gì? Kể cũng lạ, đúng là ông trời bất công lắm, kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Đùa chứ lắm lúc dọa bỏ viết rồi cơ, cuối cùng lại thất hứa LOL.

Sắp tới là cả tuần sa đọa. Cám dỗ ở khắp mọi nơi. Và hôm nay mình đã tiêu hết những đồng tiền cuối cùng của những tháng ngày lê lết, chừa đúng 2k gửi xe 😀 Ôi tiền, biết bao giờ mới được ở bên nhau?

Lâu lâu không lê lết nên lên đây lảm nhảm chút đỉnh =)))