I’m fine

You kept asking me what I was feeling

And I said that I was fine

But… it’s just a lie

And the truth is not the same

I’m not fine at all

You will never know

How hard I tried to be tough

Just because you’re not here

You’re always away

Anytime, anywhere

And when you need my help

You cover things with those bittersweet lies

What a bastard you are

But I’m a fool

My friend told me you were the guy

Who just wanted to collect innocent hearts

But I swept them away

Now I see the truth

You’re not the one for me anymore

I thought I was fine next to you

But it turned out to be a lie

So get out of my life

And don’t you worry for me

I’ll be fine.

P/S: This can be what I would say to my ex someday :))) Sorry for not be able to think of something better

#Happy19thChanwooDay

Đùa chứ sinh nhật thằng em út nhỏ tuổi nhất nhà mà bố Yang chơi lầy quá :))) Hình các anh đẹp bao nhiêu thì hình em nó lại… Cơ mà thôi dù sao cũng đáng yêu nên bỏ qua hết :v

czkv8rpuuaatar5
Công túa của HanBin :))) Quàng tử của Bobby :)))

Năm nay 19 rồi, (tạm thời) bằng vai phải lứa với JunHoe rồi, ráng hành nó nhiều chút nha em :v Evil maknae huyền thoại đã được tái sinh trong hình hài mới, SatanWoo :))) Thằng bé răng sún năm nào còn đóng chung Balloons với ChangMean nhà Đâm Bang, năm nay cao gần bằng ông anh rồi, dù cách nhau chục tuổi :)))

Sinh nhật đầu tiên của em với tư cách là thành viên iKON. Sinh nhật đầu tiên với lũ anh bỉ bựa nhà em. Chị không biết làm gì ngoài việc viết đôi dòng cho em, dù biết em chẳng bao giờ đọc được. Chị không chúc em bớt ú đâu, chị chỉ mong em bớt lầy lại thôi :)))

Chanu là cục vàng của HanBin, là cục cưng của iKONIC và là cục evil của iKON ❤ ❤ ❤

100th post =)))

Ờm, thực ra cũng chẳng có gì :v Vừa lượn xem nhà mình một tí và phát hiện ra mình đã viết được 99 post. Và đây là post thứ 100 =))) *tung sịp* Và cũng nhờ đầu óc ngu ngơ xuẩn ngốc của mình mà mình phát hiện ra mình có thể nói nhiều trong im lặng đến thế :v Chúc mừng bài post thứ 100 :3

f1f2e16156d4723a3eb89ed412a6b61e
Happy 100th post :3 Me right now LOL =)))

Hôm nay đã viết hẳn hai bài, nhưng mục đích ban đầu lại không phải là muốn nâng tổng số post lên 100 =))) Và bây giờ mình mới để ý LOL. Sorry if this post bother you. Just pass it out if you don’t want to see it 🙂

Ngôn tình hay ngôn lù?

Vốn ta thích đam mỹ cơ mà lâu lâu cũng đổi gió tí, chuyển qua đọc ít ngôn tình cho đỡ loạn óc. Cơ mà ta thấy ngôn tình mà cứ như các tỉ tỉ Tung Của viết ấy, ta chịu không thấu. Hồi trước có nghe vụ Đường Thất đạo văn Đại Phong Quát Quá, mà Đại Phong chuyên viết đam, còn mẹ Đường Thất viết ngôn tình. Nghe danh Đường Thất cũng lâu, đại khái là cũng nổi trong giới ngôn tình đi, thật không thể tin nổi lại đi đạo văn một cách trắng cmn trợn như thế. Ta thì không đọc truyện của cả hai, vì tính ta hơi dở dở, lâu lâu đập vào mắt bộ nào tên hay hay thì click vô đọc, hay thì đọc một lần hai lần, còn dở thì nhấn nút ._. Dần mất cảm tình với ngôn tình từ đây (dù ngay từ lúc đầu đã méo có cảm tình gì rồi). Xong cũng lặng đi khoảng 2 tháng gì đấy, các assmin của Danmei và Yaoi mở thêm mục ngoài lề, đại khái là đăng hầm bà lằng các thứ méo liên quan đến đam mỹ lên đấy. Và thế là mình được mở mang tầm mắt ._. Đầu tiên là truyện của một em gái 10X (ta nghĩ vậy, ta nhìn kiểu viết truyện mà đoán tuổi thôi). Tên nghe rất kêu: Icegirl, saranghae. Nội nghe cái tên thôi ta cũng đách muốn đọc rồi. Mất đâu hơn nửa tiếng xài wifi chùa trong -18 độ để search truyện của em gái, vì ẻm giờ nổi lắm rồi. Đách thèm đọc truyện, lội xuống dưới đọc comment. Vâng, em 10X mà em nói chuyện còn hơn đầu đường xó chợ. Em xưng mày tao với những ai dám chửi em, chê truyện của em. Là em cố tình làm như thế vì em nghĩ mạng xã hội là nơi không ai biết mặt em, không ai dám đi ngang qua tạt can xăng vô người em? Okay, tôi không dám có ý kiến về em gái ấy, vì trình độ đọc ngôn tình của tôi chưa đủ để hiểu được từng câu từng chữ từng lời từng ý tứ của em trong từng chương. Các em có biết là ngôn tình được coi là loại tiểu thuyết ba xu rẻ tiền mà bọn Trung Quốc đang muốn đào thải không? Và vì không thể đào thải được nên mới tuồn sang Việt Nam đấy. Nhiều người bênh vực, bảo các em còn nhỏ. Ừ, còn nhỏ nên mới cho mình các quyền đầu độc người khác bằng thứ truyện rác rưởi như thế. Các em miêu tả nhân vật của mình hoàn hảo đến thế, sao các em không nhìn lại mình xem có hoàn hảo được đến như vậy không? Nếu đã biết mình bị ném đá nhiều đến thế, chi bằng xóa truyện đi, học lại Tiếng Việt, rèn chính tả thêm vài năm nữa rồi hẵng vác mặt lên mà viết ngôn tình, OK? Nhắc vụ chính tả, mình thấy phần lớn các em dùng teencode. Mình có hơi cứng nhắc vụ này, nên truyện dùng teencode, dù có hay cách mấy, mình cũng xin nhấn cái nút đỏ trên cùng bên phải màn hình. Học Tiếng Việt mà thấy khắm đách chịu nổi. Hồi xưa trẻ trâu thì cũng có một đoạn thời gian dùng teencode đấy, cơ mà dùng khó chịu không nổi, bỏ lâu rồi. Lên Wattpad, lượn một hồi, táy máy tò mò tìm thử tên truyện của em trên, may sao (-_-) có một em khác xin edit truyện. Và từ đó, mình lại biết được trên Wattpad nó còn khủng bố hơn thế này. Mình xin lỗi chứ mình đọc comment còn nhiều hơn đọc truyện, và mình thấy rất nhiều nhận xét đúng. Nhưng mà có vẻ như tác giả đách thèm gỡ truyện xuống. Mình thì không muốn đầu óc ngây thơ trong sáng của mình bị vấy bẩn bởi thứ truyện tạp nham như vậy nên chả mấy khi mò vào đọc nữa. Thỉnh thoảng thấy vài truyện thì click vào đọc giới thiệu nhân vật, cười cười vài cái xong quay ra. Hết.

Chốt câu cuối. Ngôn lù, ta vĩnh biệt nhau từ đây, và đếu hẹn ngày gặp lại. Thân gửi cậu hai cái ngón giữa.

Cảm ơn YG và Ikonics khi đã muốn cướp lấy màu Đỏ của TVXQ! 

Dù buồn, nhưng sự thật thì vẫn là sự thật. Vốn dĩ sự thật thì đau lòng mà.

K-Corner


Cảm ơn YG vì đã đưa ra lựa chọn lấy màu Đỏ để PR cho Ikon trong thời gian 2 năm TVXQ vắng bóng.
Cảm ơn Ikonics vì đã lao vào cuộc chiến theo cái cách hung hăng và thiếu tôn trọng đến TVXQ nhất.

Nhờ có các người mà fandom của chúng tôi có dịp chứng minh cho những chàng trai thấy thế nào là những nữ hoàng Đỏ của vị thần phương Đông.

Chúng tôi sẽ vượt ra ngoài quy luật idol có thời, fangirls có lứa và cho các bạn nhìn thấy nếu đụng đến TVXQ thì hãy bước qua thành trì kiên cố của Cassiopeia và Bigeast trước đã.

Thành trì 12 năm chúng tôi đã xây dựng bằng yêu thương, tin tưởng và niềm kiêu hãnh dành riêng cho TVXQ sẽ không dễ dàng khuất phục trước bất cứ thế lực nào cả.

Các bạn…

View original post 573 more words

[Oneshot][HoeHyuk] Complicated

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Oneshot

Rating: K

Pairing: HoeHyuk


DongHyuk ốm. Cậu cứ nằm cuộn tròn trong chăn, áp cái gối vào mặt, phả ra từng hơi thở yếu ớt nặng nề. JinHwan sờ đầu thằng bé, rồi kẹp nhiệt kế vào cánh tay.

  • 39 độ. Cao quá. Có khi phải đưa thằng bé vào viện mất.

DongHyuk khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh biết rằng không cần thiết phải làm thế. JinHwan mặc kệ, phản ứng này của thằng bé, anh cũng đoán trước được phần nào. Lôi điện thoại ra, gọi điện cho HanBin, leader cũng đồng ý đưa thằng bé đi kiểm tra. Lời của leader là lệnh, đố ai dám không nghe, nhất là DongHyuk, cậu coi HanBin là thần tượng của mình. Nên thôi coi như thua.

Kiểm tra xong, bác sĩ dặn không được hoạt động nhiều trong ít nhất 5 ngày, không được tiếp xúc với không khí lạnh, không được uống đồ uống lạnh. May mà quảng bá xong rồi, không thì chỉ có nước đi đầu xuống đất. Vừa về đến nhà, DongHyuk bị Bobby với YunHyeong tống lên giường, trùm chăn kín mít, chừa lại mỗi hai con mắt sưng húp vì thiếu ngủ. JinHwan đi nấu cháo, HanBin đi pha trà gừng mật ong, Chanwoo ở trong phòng canh DongHyuk ngủ. Ê mà JunHoe đâu rồi? Chuyện là, cả đám vừa về đến cửa kí túc xá thì JunHoe nhớ ra mình còn để quên túi đồ ở phòng tập, nên lật đật chạy đi lấy. Chả biết nó có bị lạc đường hay không mà đi suốt một tiếng đồng hồ, bây giờ vẫn còn chưa mò về. Phòng tập cũng có phải xa xôi gì lắm đâu. Chân dài như JunHoe, đi bộ 15 phút là tới, 15 phút về, tổng cộng là 30 phút.

  • Cái thằng, bạn nó ốm mà nó còn la cà thế đấy. May mà các anh nó còn ở nhà, chứ để DongHyuk ở nhà một mình với nó chắc chỉ thiếu nước đưa thằng bé vào quan tài. – JinHwan lầm bầm, vừa chửi vừa rủa ai đó.
  • Biết đâu nó đi mua thuốc cho DongHyuk thì sao? Hay có khi đi mua thuốc rồi lạc đường? – HanBin bất lực, thở dài.
  • Thuốc còn đầy ra đấy, mua làm gì. Mà nó có mang theo tiền sao? Hồi nãy còn thấy ví nó để trên bàn cơ mà.
  • Em chịu. Ai chứ thằng quỷ ấy thì em không quản được. Nó có sợ em đâu.

Cũng đúng. Đến HanBin quyền lực đầy mình mà nó còn dám bóp cổ, JinHwan thì có là gì đâu. Trong nhà này, người nó nghe lời nhất chỉ có DongHyuk thôi. Mà thằng bé đang ốm, chẳng nói năng gì được. Giờ nó ỷ không phải nghe lời ai nên tranh thủ la cà đây mà. Thằng mất nết. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi mách tội nó với thằng bé vẫn chưa muộn.

  • DongHyuk à, dậy ăn đi rồi uống thuốc này. – JinHwan cầm tô cháo nóng hổi đến cạnh giường, ra hiệu cho Chanwoo đỡ DongHyuk dậy.

Ăn xong cháo, uống xong thuốc, trà gừng mật ong chờ nguội để trên bàn. DongHyuk muốn khóc, mà giờ cũng chả có sức mà khóc nữa. Cậu muốn khóc vì bất lực. Trong khi các anh đang chăm sóc cậu, cậu lại nằm đây, cuộn mình vào trong chăn. Cậu mệt đến mức quên mất là mình vì bị bệnh nên mới thành ra thế này. Nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang lởn vởn đâu đó trong đầu, tự nhủ với bản thân mình phải mau khỏe lại để các anh khỏi phiền lòng.

12h đêm. Ai đó mò mẫm tra chìa khóa vào ổ, cố gắng tạo ra tiếng động nhỏ nhất có thể, rón rén bước vào nhà. Phù, lạnh chết đi được. Xem ra lần này DongHyuk chịu ơn mình to rồi. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi đòi nợ luôn vẫn chưa muộn. Ôm cái túi vào lòng như thể đồ ăn sợ bị ai cướp mất, JunHoe bật đèn pin điện thoại, lọ mọ tiến tới phòng mình. Khẽ mở hờ cửa ra, vẫn còn sáng đèn. HanBin ngồi trên giường, áp tay lên trán DongHyuk, ánh mắt say đắm (con mắt cậu ta thấy thế) nhìn chằm chằm vào DongHyuk như thể muốn ăn luôn cậu ấy. JinHwan ngồi dưới sàn, cằm gác lên đệm, bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt ve tay DongHyuk. Mải nhìn, JunHoe không biết YunHyeong đã đứng sau lưng mình lúc nào. Khều mấy cái mà JunHoe không thèm quay lại, YunHyeong đành đập một cái thật mạnh vào vai nó. JunHoe giật mình, làm rơi túi đồ. Đến khi trấn tĩnh lại rồi, nó mới nhận ra YunHyeong.

  • Làm gì mà giờ này mới về nhà? Có biết là anh quản lý tìm em suốt từ chiều đến giờ không? DongHyuk nó ốm mà la cà ngoài đường vậy đó hả? Mai anh mách JinHwan. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi anh mách nó luôn một thể.

Nghe thấy tiếng ồn, JinHwan ra mở cửa. Vừa nhìn thấy bản mặt JunHoe, anh gọi HanBin ra, xong lạnh lùng phán một câu:

  • Ra ngoài phòng khách ngủ!

JunHoe chẳng nói gì, lẳng lặng ôm cái túi ra phòng khách. HanBin thương tình ném cho cái gối với cái chăn. Mà khoan, sao hôm nay nó nghe lời đến lạ. Vừa nói phát ra phòng khách luôn. Hay tại DongHyuk bị ốm?

Thực ra JunHoe không ngủ. Cứ nghĩ đến việc DongHyuk bị ốm là nó cứ trằn trọc suốt đêm, chỉ mong cho trời mau sáng để nhìn thấy cậu ấy.

Bật điện thoại lên. 4h rồi. JunHoe bật dậy, cầm cái túi rón rén bước đến phòng mình. Hình như JinHwan vừa đi ra ngoài, HanBin đang thiu thiu ngủ. JunHoe nhẹ nhàng ngồi xuống giường, cứ ngồi im như thế mà ngắm DongHyuk ngủ. Mặt có hơi gầy, đôi môi mỏng nhợt nhạt, sống mũi cao thẳng, đôi mắt xinh đẹp đang nhắm chặt lại, đôi lúc có hơi nhíu lại, chắc là vì khó chịu. Lúc này, DongHyuk mới thật sự nhỏ bé và mong manh biết mấy. Không còn cái vẻ năng động thường ngày, không còn nụ cười thường trực trên môi, không còn đôi mắt cười cong cong nữa. DongHyuk nằm đó, bình yên lạ thường. JunHoe chợt nghĩ, mình mà hôn chắc cũng không sao đâu nhỉ. Dù sao cậu ấy cũng không biết. HanBin thì đang ngủ. JinHwan thì chưa về. Mấy người kia cũng chưa dậy. JunHoe khẽ cúi người xuống, môi khẽ chạm vào môi DongHyuk, đặt lên đó nụ hôn nhẹ nhàng, như thể sợ DongHyuk tỉnh dậy mà bắt quả tang mình đang làm chuyện bậy bạ vậy. Sau khi làm cái chuyện đáng xấu hổ ấy xong, vừa lúc JinHwan về đến nhà, JunHoe lôi từ trong túi ra một cái hộp, viết vội vài dòng lên đấy rồi bước vội ra ngoài thu dọn đống chăn gối. Đi ngang qua JinHwan, anh trìu mến “tặng” cho nó cái liếc mắt đầy phẫn nộ trước khi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

DongHyuk tỉnh dậy sau một đêm dài đầy mệt mỏi. Căn phòng giờ chỉ còn mỗi cậu. HanBin đã ra từ lúc nào. Bên cạnh cậu là một cái hộp có dán giấy note bên ngoài, bên trên là một lời nhắn, còn bên dưới là một khuôn mặt đầy cau có. Cố gắng lắm cậu mới đọc hết được lời nhắn: “Kim DongHyuk, mau khỏe lại. Vì cậu mà tôi bị lạc đó. Kí tên: Goo JunHoe.” (nhạt nhẽo hết sức ._.)

Hóa ra là kẹo ngậm ho. Kể ra Goo JunHoe cũng là loại quan tâm đến người khác quá đi ấy chứ. Chẳng qua nó ngượng mà thôi. Sự ngượng ngùng được che giấu khéo léo bằng vẻ ngoài lạnh lùng bất cần. Một tsundere điển hình, là mẫu người trong mộng của biết bao cô gái. Nhưng rất tiếc là chàng có người trong mộng mất rồi.

Chẳng biết vì được chăm sóc kĩ quá hay là vì cảm động trước tấm lòng của JunHoe mà hai hôm sau DongHyuk hết ốm. Cảm thấy có lỗi với mọi người nên cậu quyết định bao cả bọn đi ăn. Cậu biết có người vẫn đang chờ lời cảm ơn từ cậu, nhưng vì đâu phải chỉ mình cậu ta chăm sóc cậu nên DongHyuk vẫn là quyết định đãi cả hội. Bất quá, hôm ấy có người dỗi ngầm vì cả buổi chả nghe người kia cảm ơn mình câu nào (._.) DongHyuk biết, cậu chỉ lẳng lặng quan sát phản ứng của JunHoe thôi. Thôi thì nhắn cái tin cảm ơn sau vậy.

DongHyuk: “Cảm ơn cậu vì hộp kẹo. Cậu làm tớ cảm động quá.”

JunHoe: “Không có gì.”

Tối đó, JunHoe nằm cạnh DongHyuk. Hai người chỉ im lặng, không nói với nhau câu nào. Mãi cho đến một lúc sau, khi chắc mẩm JunHoe đã ngủ, DongHyuk quay sang, hôn JunHoe một cái thay cho lời cảm ơn. JunHoe nghĩ thầm, may mà không bật đèn, không thì HanBin sẽ cười đến lọt hàm vì thấy nó đỏ mặt mất. Nếu thế thì nhục không để đâu cho hết được. Nhưng mà nếu vì được DongHyuk hôn thì cũng đáng lắm chứ. Bỗng dưng JunHoe muốn bị bệnh quá đi.

*le author úp mặt vào gối sau khi viết cảnh hôn :3*

#9

12510478_813413772114510_4100898291954033227_n

Từ lúc bắt đầu viết fic đến giờ, chắc cũng được khoảng ba tháng gì đó, mình mới nhận ra được một điều: Mình không có khiếu viết văn, hay có khả năng cảm thụ văn học với mức độ trên trung bình. Cũng ham hố viết fic, cũng bày đặt post này nọ, cũng ham hố muốn được bằng người ta. Quên mất một điều, không phải ai cũng có khả năng đó. Có những blog, chỉ có khoảng vài chục người theo dõi, nhưng lượt view lại cao gấp mấy lần mình, lượt like cũng hơn hẳn mình. Lỗi tại ai? Chẳng tại ai cả. Vốn dĩ người ta đọc những thứ người ta thích, và like (comment) cho những gì mình thực sự tâm đắc. Vẫn biết là không nên sống ảo, vẫn hay tự dặn bản thân mình không đu theo mấy cái đó làm gì. Như bạn thấy đấy, phần lớn blog này vẫn chỉ quanh đi quẩn lại có một vài chủ đề, và chủ nhà này (là mình) lại có cái tật thích đào bới quá khứ lên mà lải nhải (dù chả ai muốn nghe). Nói trắng ra là cái blog này của mình được nhiều người follow như vậy, chắc cũng chỉ do mình follow nhiều người thôi. Vốn dĩ chẳng ai quan tâm đến cuộc sống cá nhân của một người nào đó nhiều như vậy, trừ khi bạn là người nổi tiếng. Bản thân mình vẫn luôn luôn tồn tại một cảm giác gọi nôm na là nostalgia, là kiểu cảm giác vui buồn lẫn lộn khi bạn nghĩ về những khoảng thời gian hạnh phúc trong quá khứ.

Tự nhận bản thân chịu khó đọc fic, thế mà cuối cùng cũng chẳng viết được thứ gì nên hồn. Cái lối viết văn dở dở ương ương thế này, vốn chẳng bao giờ được đón nhận. Quan trọng hơn là, khi mình viết, trong đầu mình lại chả có tí cảm xúc nào. Thế đấy!