[Oneshot][HoeHyuk] Complicated

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Oneshot

Rating: K

Pairing: HoeHyuk


DongHyuk ốm. Cậu cứ nằm cuộn tròn trong chăn, áp cái gối vào mặt, phả ra từng hơi thở yếu ớt nặng nề. JinHwan sờ đầu thằng bé, rồi kẹp nhiệt kế vào cánh tay.

  • 39 độ. Cao quá. Có khi phải đưa thằng bé vào viện mất.

DongHyuk khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh biết rằng không cần thiết phải làm thế. JinHwan mặc kệ, phản ứng này của thằng bé, anh cũng đoán trước được phần nào. Lôi điện thoại ra, gọi điện cho HanBin, leader cũng đồng ý đưa thằng bé đi kiểm tra. Lời của leader là lệnh, đố ai dám không nghe, nhất là DongHyuk, cậu coi HanBin là thần tượng của mình. Nên thôi coi như thua.

Kiểm tra xong, bác sĩ dặn không được hoạt động nhiều trong ít nhất 5 ngày, không được tiếp xúc với không khí lạnh, không được uống đồ uống lạnh. May mà quảng bá xong rồi, không thì chỉ có nước đi đầu xuống đất. Vừa về đến nhà, DongHyuk bị Bobby với YunHyeong tống lên giường, trùm chăn kín mít, chừa lại mỗi hai con mắt sưng húp vì thiếu ngủ. JinHwan đi nấu cháo, HanBin đi pha trà gừng mật ong, Chanwoo ở trong phòng canh DongHyuk ngủ. Ê mà JunHoe đâu rồi? Chuyện là, cả đám vừa về đến cửa kí túc xá thì JunHoe nhớ ra mình còn để quên túi đồ ở phòng tập, nên lật đật chạy đi lấy. Chả biết nó có bị lạc đường hay không mà đi suốt một tiếng đồng hồ, bây giờ vẫn còn chưa mò về. Phòng tập cũng có phải xa xôi gì lắm đâu. Chân dài như JunHoe, đi bộ 15 phút là tới, 15 phút về, tổng cộng là 30 phút.

  • Cái thằng, bạn nó ốm mà nó còn la cà thế đấy. May mà các anh nó còn ở nhà, chứ để DongHyuk ở nhà một mình với nó chắc chỉ thiếu nước đưa thằng bé vào quan tài. – JinHwan lầm bầm, vừa chửi vừa rủa ai đó.
  • Biết đâu nó đi mua thuốc cho DongHyuk thì sao? Hay có khi đi mua thuốc rồi lạc đường? – HanBin bất lực, thở dài.
  • Thuốc còn đầy ra đấy, mua làm gì. Mà nó có mang theo tiền sao? Hồi nãy còn thấy ví nó để trên bàn cơ mà.
  • Em chịu. Ai chứ thằng quỷ ấy thì em không quản được. Nó có sợ em đâu.

Cũng đúng. Đến HanBin quyền lực đầy mình mà nó còn dám bóp cổ, JinHwan thì có là gì đâu. Trong nhà này, người nó nghe lời nhất chỉ có DongHyuk thôi. Mà thằng bé đang ốm, chẳng nói năng gì được. Giờ nó ỷ không phải nghe lời ai nên tranh thủ la cà đây mà. Thằng mất nết. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi mách tội nó với thằng bé vẫn chưa muộn.

  • DongHyuk à, dậy ăn đi rồi uống thuốc này. – JinHwan cầm tô cháo nóng hổi đến cạnh giường, ra hiệu cho Chanwoo đỡ DongHyuk dậy.

Ăn xong cháo, uống xong thuốc, trà gừng mật ong chờ nguội để trên bàn. DongHyuk muốn khóc, mà giờ cũng chả có sức mà khóc nữa. Cậu muốn khóc vì bất lực. Trong khi các anh đang chăm sóc cậu, cậu lại nằm đây, cuộn mình vào trong chăn. Cậu mệt đến mức quên mất là mình vì bị bệnh nên mới thành ra thế này. Nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang lởn vởn đâu đó trong đầu, tự nhủ với bản thân mình phải mau khỏe lại để các anh khỏi phiền lòng.

12h đêm. Ai đó mò mẫm tra chìa khóa vào ổ, cố gắng tạo ra tiếng động nhỏ nhất có thể, rón rén bước vào nhà. Phù, lạnh chết đi được. Xem ra lần này DongHyuk chịu ơn mình to rồi. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi đòi nợ luôn vẫn chưa muộn. Ôm cái túi vào lòng như thể đồ ăn sợ bị ai cướp mất, JunHoe bật đèn pin điện thoại, lọ mọ tiến tới phòng mình. Khẽ mở hờ cửa ra, vẫn còn sáng đèn. HanBin ngồi trên giường, áp tay lên trán DongHyuk, ánh mắt say đắm (con mắt cậu ta thấy thế) nhìn chằm chằm vào DongHyuk như thể muốn ăn luôn cậu ấy. JinHwan ngồi dưới sàn, cằm gác lên đệm, bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt ve tay DongHyuk. Mải nhìn, JunHoe không biết YunHyeong đã đứng sau lưng mình lúc nào. Khều mấy cái mà JunHoe không thèm quay lại, YunHyeong đành đập một cái thật mạnh vào vai nó. JunHoe giật mình, làm rơi túi đồ. Đến khi trấn tĩnh lại rồi, nó mới nhận ra YunHyeong.

  • Làm gì mà giờ này mới về nhà? Có biết là anh quản lý tìm em suốt từ chiều đến giờ không? DongHyuk nó ốm mà la cà ngoài đường vậy đó hả? Mai anh mách JinHwan. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi anh mách nó luôn một thể.

Nghe thấy tiếng ồn, JinHwan ra mở cửa. Vừa nhìn thấy bản mặt JunHoe, anh gọi HanBin ra, xong lạnh lùng phán một câu:

  • Ra ngoài phòng khách ngủ!

JunHoe chẳng nói gì, lẳng lặng ôm cái túi ra phòng khách. HanBin thương tình ném cho cái gối với cái chăn. Mà khoan, sao hôm nay nó nghe lời đến lạ. Vừa nói phát ra phòng khách luôn. Hay tại DongHyuk bị ốm?

Thực ra JunHoe không ngủ. Cứ nghĩ đến việc DongHyuk bị ốm là nó cứ trằn trọc suốt đêm, chỉ mong cho trời mau sáng để nhìn thấy cậu ấy.

Bật điện thoại lên. 4h rồi. JunHoe bật dậy, cầm cái túi rón rén bước đến phòng mình. Hình như JinHwan vừa đi ra ngoài, HanBin đang thiu thiu ngủ. JunHoe nhẹ nhàng ngồi xuống giường, cứ ngồi im như thế mà ngắm DongHyuk ngủ. Mặt có hơi gầy, đôi môi mỏng nhợt nhạt, sống mũi cao thẳng, đôi mắt xinh đẹp đang nhắm chặt lại, đôi lúc có hơi nhíu lại, chắc là vì khó chịu. Lúc này, DongHyuk mới thật sự nhỏ bé và mong manh biết mấy. Không còn cái vẻ năng động thường ngày, không còn nụ cười thường trực trên môi, không còn đôi mắt cười cong cong nữa. DongHyuk nằm đó, bình yên lạ thường. JunHoe chợt nghĩ, mình mà hôn chắc cũng không sao đâu nhỉ. Dù sao cậu ấy cũng không biết. HanBin thì đang ngủ. JinHwan thì chưa về. Mấy người kia cũng chưa dậy. JunHoe khẽ cúi người xuống, môi khẽ chạm vào môi DongHyuk, đặt lên đó nụ hôn nhẹ nhàng, như thể sợ DongHyuk tỉnh dậy mà bắt quả tang mình đang làm chuyện bậy bạ vậy. Sau khi làm cái chuyện đáng xấu hổ ấy xong, vừa lúc JinHwan về đến nhà, JunHoe lôi từ trong túi ra một cái hộp, viết vội vài dòng lên đấy rồi bước vội ra ngoài thu dọn đống chăn gối. Đi ngang qua JinHwan, anh trìu mến “tặng” cho nó cái liếc mắt đầy phẫn nộ trước khi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

DongHyuk tỉnh dậy sau một đêm dài đầy mệt mỏi. Căn phòng giờ chỉ còn mỗi cậu. HanBin đã ra từ lúc nào. Bên cạnh cậu là một cái hộp có dán giấy note bên ngoài, bên trên là một lời nhắn, còn bên dưới là một khuôn mặt đầy cau có. Cố gắng lắm cậu mới đọc hết được lời nhắn: “Kim DongHyuk, mau khỏe lại. Vì cậu mà tôi bị lạc đó. Kí tên: Goo JunHoe.” (nhạt nhẽo hết sức ._.)

Hóa ra là kẹo ngậm ho. Kể ra Goo JunHoe cũng là loại quan tâm đến người khác quá đi ấy chứ. Chẳng qua nó ngượng mà thôi. Sự ngượng ngùng được che giấu khéo léo bằng vẻ ngoài lạnh lùng bất cần. Một tsundere điển hình, là mẫu người trong mộng của biết bao cô gái. Nhưng rất tiếc là chàng có người trong mộng mất rồi.

Chẳng biết vì được chăm sóc kĩ quá hay là vì cảm động trước tấm lòng của JunHoe mà hai hôm sau DongHyuk hết ốm. Cảm thấy có lỗi với mọi người nên cậu quyết định bao cả bọn đi ăn. Cậu biết có người vẫn đang chờ lời cảm ơn từ cậu, nhưng vì đâu phải chỉ mình cậu ta chăm sóc cậu nên DongHyuk vẫn là quyết định đãi cả hội. Bất quá, hôm ấy có người dỗi ngầm vì cả buổi chả nghe người kia cảm ơn mình câu nào (._.) DongHyuk biết, cậu chỉ lẳng lặng quan sát phản ứng của JunHoe thôi. Thôi thì nhắn cái tin cảm ơn sau vậy.

DongHyuk: “Cảm ơn cậu vì hộp kẹo. Cậu làm tớ cảm động quá.”

JunHoe: “Không có gì.”

Tối đó, JunHoe nằm cạnh DongHyuk. Hai người chỉ im lặng, không nói với nhau câu nào. Mãi cho đến một lúc sau, khi chắc mẩm JunHoe đã ngủ, DongHyuk quay sang, hôn JunHoe một cái thay cho lời cảm ơn. JunHoe nghĩ thầm, may mà không bật đèn, không thì HanBin sẽ cười đến lọt hàm vì thấy nó đỏ mặt mất. Nếu thế thì nhục không để đâu cho hết được. Nhưng mà nếu vì được DongHyuk hôn thì cũng đáng lắm chứ. Bỗng dưng JunHoe muốn bị bệnh quá đi.

*le author úp mặt vào gối sau khi viết cảnh hôn :3*

Advertisements

[Oneshot][Lumin] Just the two of us

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Oneshot (cái oneshot đầu tiên cho Lumin)

Rating: K

Pairing: Lumin/Xiuhan

A/N: Lâu rồi không thực sự đăng một thứ gì đó viết cho Lumin, cảm giác mình bỏ quên mọi điều thân thuộc về couple huyền thoại này đã nhiều năm rồi. Thật có lỗi a~ Mianhe :<


Lâu nay mọi người vẫn luôn tò mò về chiếc nhẫn trên tay Luhan. Chiếc nhẫn của Cartier, và nhìn vào thì ai cũng biết là nhẫn đôi, vì chiếc nhẫn từ lâu đã yên vị trên ngón áp út của anh. Báo chí sục sôi, dân tình đồn đại, bàn tán. Có người nói đó là do Luhan đã có bạn gái bí mật. Thế nhưng tin đồn nhanh chóng bị bác bỏ. Nhân vật chính vẫn im lặng, mặc cho bao đồn đoán từ người ngoài. Vì chuyện chiếc nhẫn này, ngoài anh và người ấy ra, không ai biết được.

Xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên tay, Luhan đăm chiêu suy nghĩ. Dạo gần đây có khá nhiều chuyện xảy ra, không phải với công việc của anh, mà là với chuyện riêng tư của anh. Chỉ vì chiếc nhẫn này mà bao nhiêu tin đồn vô căn cứ cứ bủa vây lấy anh. Không phải là anh đã đeo chiếc nhẫn này từ lâu lắm rồi sao? Sao bây giờ lại thu hút sự chú ý của nhà báo? Chắc lại trò câu khách rẻ tiền của mấy tờ báo lá cải thôi. Thế nhưng điều này lại thu hút sự chú ý của dư luận. Bao nhiêu dự án phim của anh, họ không hề chú ý, nhưng bây giờ, chỉ vì một chiếc nhẫn, họ lại phóng đại lên như thể anh vừa làm chuyện phạm pháp công khai vậy.

Nhưng cái đó vốn dĩ không quan trọng. Nói đúng hơn là nó không quan trọng bằng việc liệu người kia có biết những việc này không? Và nếu biết thì người ấy sẽ phản ứng như thế nào? Có buồn, có giận không? Hay chỉ mỉm cười cho qua? Anh không biết. Anh vốn dĩ không phải người giỏi trong việc đọc vị cảm xúc người khác. Nếu người ấy nói vui, anh tin là người ấy vui. Nếu người ấy nói buồn, anh cũng tin rằng người ấy đang buồn. Bởi vì, người thương của anh, vốn dĩ luôn đơn giản như thế.

Quanh đi quẩn lại, lại thấy lòng bồn chồn không yên, Luhan gọi vào số của Minseok. Không ai bắt máy. Tiếng tút tút tưởng chừng như vô tận. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Hai lần, rồi ba lần, vẫn thế. Có một sự hoảng loạn nhẹ hiện lên nơi đáy mắt Luhan. Anh gọi vào số của những thành viên khác. May sao, SeHun có nghe máy.

  • Luhan hyung, hyung gọi có việc gì không? – SeHun hỏi với tông giọng khá ngạc nhiên. Vốn dĩ cũng đã lâu Luhan không liên lạc với ai ngoại trừ Minseok ra.
  • Em có biết Minseok đang ở đâu không? Anh gọi cho cậu ấy nãy giờ mà chẳng thấy cậu ấy bắt máy.
  • À, Minseok hyung chắc là đang ở phim trường. Dạo này hyung ấy cũng đi đóng phim mà.
  • Thế à. Khi nào cậu ấy về thì bảo cậu ấy gọi lại cho anh nhé.
  • Vâng. – Giọng SeHun nhẹ bẫng, thoáng đâu đây trong không khí kì lạ của cuộc gọi đột ngột này.

Luhan thở phào nhẹ nhõm. Vậy là không có gì nghiêm trọng. Lần thứ n anh cười vì sự lo lắng có phần hơi thái quá của mình. Yêu xa khổ thật đấy.

Đặt một nụ hôn nhẹ lên chiếc nhẫn, anh khẽ bật cười. Người ngoài có thể không biết, nhưng anh làm sao mà không biết được chứ. Chiếc nhẫn này, chính anh là người đã mua nó, cùng với chiếc nhẫn của Minseok, tự mình lồng nhẫn vào tay cậu, đan hai bàn tay vào nhau, áp tay cậu lên phía bên trái ngực mình, để cậu cảm nhận được nhịp đập trái tim anh, đang đập mạnh mẽ vì cậu.

  • Chỉ có hai chúng ta thôi Minseok à. Chỉ có hai chúng ta mới hiểu được điều bí mật này thôi.

[Drabble][HoeHyuk] Chuyện chưa bao giờ kể

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Drabble

Rating: G

Pairing: HoeHyuk

A/N: Viết trong tình trạng thiếu-muối-trầm-trọng 😐


Mỗi khi nghe ai đó nói về tình yêu, Goo JunHoe chỉ cười nhạt. Ờ thì thằng chả đã có người yêu đâu, kiểu ôi em còn ngây thơ trong trắng lắm, em biết mọe gì về tình yêu =))) Cơ mà khốn nạn là danh hiệu thánh F.A từ lâu đã thuộc về ngài-trưởng-nhóm-đáng-kính Kim HanBen mất rồi.

Tất nhiên JunHoe biết về fanservice, hay đại loại thế. Nó chỉ thắc mắc là tại sao fan lại có thể nghĩ ra những thứ… như vậy chứ? Thực chất JunHoe là cái thằng nhìn bề ngoài thì có vẻ bad boy thế thôi chứ thật ra nó chả biết XXX là cái quái gì. JunHoe và JinHwan hay bám nhau, fan ghép lại, thế là thành HoeHwan. Mà nào phải nó thích đi theo JinHwan đâu. Toàn anh bám nó. Nhưng mà fan thì nào để ý đến cái thực tế phũ phàng ấy đâu. Chỉ cần skinship với nhau, moment tình tứ với nhau và a lê hấp, hôm sau (hoặc cũng có thể là vài phút sau đó), trên mạng tràn ngập những bài post kiểu “Ôi hôm nay HoeHwan tình tứ quá :'(“, “My feels :(“, blah blah blah. Cái thái độ bất cần lạnh lùng của nó càng làm người ta tin HoeHwan là thật, trong khi sự thật thì không đến nỗi như vậy.

Ơ nhưng mà còn HoeHyuk nữa này? Cái này thì… Đôi khi JunHoe sẽ cảm thấy bối rối khi có ai đó vô tình nhắc đến DongHyuk, nhưng mà dĩ nhiên là chẳng ai quan tâm cả. Thực ra khởi nguồn của mọi chuyện đều là từ DongHyuk đấy chứ. Chính cậu ta là người đã nhắc đến vụ HoeHyuk trên V App cơ mà? Nhưng mà cũng đừng quên là lúc ấy chính JunHoe mới là người thêm dầu vào lửa cho chuyện này. Còn gì tuyệt vời hơn khi cả hai nhân vật chính cùng lên tiếng về vấn đề khá “nhạy cảm” này, dù chỉ là cho vui? Ừ thì là vui thật, nhưng đôi JunHoe tự thừa nhận (trong lòng) rằng có lẽ nó coi DongHyuk nhiều hơn là bạn. Là cái gì thì nó không rõ, nhưng nếu nói là người yêu thì có vẻ hơi… kì kì (?), vì dù sao thì nó cũng đã yêu bao giờ đâu. Nếu nói cho DongHyuk biết điều này thì có bị đấm cho một phát không nhỉ? Có thể lắm chứ, vì cái tội suy nghĩ nông cạn và lời nói điên rồ (JunHoe chắc chắn rằng DongHyuk sẽ nghĩ như vậy, cậu ta là kẻ sùng đạo).

Giờ thì JunHoe được chung phòng với DongHyuk rồi, nếu không tính con kì đà cản mũi HanBin kia =))) Thế cũng tốt, có nhiều cơ hội để tiếp xúc hơn, không chỉ là những lúc hiếm hoi ở sân bay hay ở fanmeeting nữa. Có điều, những thứ JunHoe giữ trong lòng bao lâu nay, về fanservice, về couple, về Kim DongHyuk, có lẽ sẽ đợi đến một dịp nào đó, hy vọng là không xa, có thể kể hết cho Kim DongHyuk, với hy vọng mỏng manh rằng mình không bị đấm cho một cú ngay giữa mặt, hay tệ hơn thế, bị đuổi ra khỏi căn phòng thân thương. Thôi thì cứ cầu nguyện cho Goo JunHoe vậy =)))

[Drabble][HoeHyuk] Tớ thích cậu, được không?

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Drabble

Rating: G

Pairing: HoeHyuk/JunDong

A/N: My first drabble and my second fic dedicated to them, so PLEASE don’t take out of here or take out of my Wattpad. Enjoy ^^


 

JunHoe: “Này Kim DongHyuk, tớ thích cậu được không?”

DongHyuk: “Lộn số rồi cha nội -_-“

JunHoe: “Không lộn đâu, là số của cậu mà :)”

DongHyuk: “Để tớ sửa lại tên cho, rồi ghi thêm cái note ở dưới, rồi sẽ gửi giùm cậu.”

JunHoe: “Dongdong, tớ không có đùa đâu.”

DongHyuk: “Hôm nay Cá tháng Tư hả? Hay bị đá rồi?”

JunHoe: “Có ai đâu mà đá :<“

DongHyuk: “Có gì thì nói mịa nó ra đi, ngồi cạnh nhau nhắn tin tốn tiền tau ><“

JunHoe: “Nhắn tin rồi đó -_-“

DongHyuk: “Không.”

Cuối cùng JunHoe cũng chịu bỏ cái điện thoại xuống mà quay sang ôm DongHyuk thật chặt.

  • Không muốn tớ thích cậu thì chắc là yêu rồi phải không?

DongHyuk không quay lại, nhưng JunHoe biết, cậu đang mỉm cười. Cậu không trả lời câu hỏi của nó, không sao. Câu trả lời nằm trong trái tim Goo JunHoe, và ánh mắt của Kim DongHyuk.

P/S: Tại sao mình lại thích miêu tả JunHoe theo kiểu soái ca dịu dàng ấm áp thế lày :”< Anw, thiệt là nhàm hết sức 🙂

[Twoshot] HoeHyuk và hậu MMA (2)

*Shot 2: Làm lành

Chính xác là JunHoe sẽ làm điều đó như thế nào? Khi mà từ trước đến nay trong từ điển (vốn dĩ khá nghèo nàn) của nó, lại không hề có cụm từ “mianhe”? Trong tình huống này thì mọi chuyện càng khiến chính bản thân nó rối ren hơn bất kì ai khác, dù bề ngoài nó vẫn phải cố tỏ ra không có gì. Tránh mặt JinHwan? Điều đó thì chắc chắn là không thể rồi, có rất nhiều chuyện nó cần ý kiến của JinHwan, vì ngay từ đầu anh đã chỉ bảo nó rất nhiều. Như vậy thì lại khiến DongHyuk giận hơn. Có cách nào nói chuyện với JinHwan mà không làm DongHyuk giận thêm nữa không?

Trong lúc đó, tại phòng BinHyuk.

  • Dongdong, anh thấy Khó Ở bị vậy cũng đáng rồi đấy. Em cũng nên tha cho nó đi.
  • Hyung, chúng ta đã đồng ý không nói về vấn đề này nữa mà. Cậu ta thích thế thì cứ coi như em nhân nhượng cậu ta lần cuối đi.
  • Anh nghe Bob bảo nó ở bên đó khổ sở lắm. Không được ăn vặt nên nó trông phờ phạc như mấy thằng ốm đói ấy. Rồi đêm đang ngủ tự nhiên lại nói mớ. Gì mà “Dong ah, cho tớ vào đi mà.” Rồi tự dưng lại hú lên giữa đêm như thằng điên ấy. Em cũng nghe thấy mà phải không?

Thực ra thì mấy ngày nay DongHyuk cũng thấy thế. Trong lòng cậu đã bắt đầu dâng lên cảm giác hơi tội lỗi rồi. Chỉ là hơi thôi. DongHyuk vẫn chưa tha thứ cho JunHoe. Mới chỉ có ba ngày thôi. Ba ngày của cậu ta làm sao so được với khoảng thời gian hơn một năm DongHyuk phải chịu đựng cái cảnh cậu ta bám lấy JinHwan hyung chứ. DongHyuk vốn chưa bao giờ tự tin về bất kì điều gì, trong khi JunHoe thì ngược lại. Vì thế, mỗi lần HoeHwan lên ngôi, là mỗi lần DongHyuk rơi vào cảm giác chơi vơi. Cậu không thể ngăn mình đọc bình luận của fan dưới mỗi tấm hình. Hóa ra từ trước đến giờ, tất cả đều là do cậu. Là cậu chủ động nói thích cậu ta, là cậu chủ động làm giúp cậu ta tất cả mọi việc, là cậu đáp ứng mọi đòi hỏi vô lý của cậu ta. Là cậu ảo tưởng về tình cảm của cậu ta. Trước giờ vẫn vậy, cậu ta vẫn là thích JinHwan hơn. Anh ấy nhìn trẻ con hơn, dễ thương hơn, có phần quyến rũ hơn, hát hay hơn cậu, và tất nhiên là có được sự chú ý của JunHoe. Còn cậu, một chút cũng không có. Cậu chẳng là ai trong mắt JunHoe cả. Ba ngày qua, cậu ta vẫn bình thường, vẫn bám lấy JinHwan, vẫn không nhìn cậu lấy một lần. Ba ngày qua, đêm nào cậu cũng khóc, tất nhiên là lúc HanBin đã ngủ say thật say, để rồi sáng hôm sau lại phải khoác lên mình chiếc mặt nạ vui vẻ đến fansign, fanmeeting. Những gì HanBin kể, cậu không quan tâm nó có thật hay không. Cậu thà đuổi cậu ta đi khuất mắt mình, còn hơn là nhìn thấy cậu ta nhắn tin rồi cười khúc khích với JinHwan hyung, trước mặt mình, mỗi ngày. Có lẽ cũng nên kết thúc đi thôi. Cảm giác tội lỗi vừa rồi cũng đã bay đi lúc nào không biết.

DongHyuk nhận được tin nhắn của HanBin ngay khi mới ngủ dậy. Nội dung tin nhắn gây sốc đến nỗi DongHyuk suýt nữa thì buột miệng chửi thề.

HanBinnie: “Hôm nay bọn anh có việc đột xuất nên phải đi từ sớm. Thực ra bọn anh cũng mới biết sáng nay thôi nên anh xin lỗi vì đã không báo trước với em. Em với JunHoe ở nhà vui nhé ^^.”

Em với JunHoe…

Em với JunHoe…

Em với JunHoe…

Từng câu từng chữ vang lên trong đầu cậu rõ mồn một. Dòng tin nhắn cùng với icon mặt cười như thật sự muốn cười vào cái bản mặt đần thối của cậu ngay lúc này. Tại sao lại là hôm nay? Và tại sao lại là JunHoe? Không thể nào có nhiều sự trùng hợp đến thế được? Tại sao lại không phải là cả nhóm, mà cứ nhất thiết phải tách cậu với JunHoe ra, như kiểu bị kì thị vậy? Cậu thừa biết tất cả chỉ là sắp xếp. Cậu muốn hỏi HanBin cho ra lẽ. Thật trùng hợp (vâng, lại một sự trùng hợp nữa), cậu nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên đâu đây. Thử gọi cho mấy người kia, không một ai nghe máy. Cái định mệnh gì đây? HanBin để quên điên thoại ở nhà, còn mấy người kia thì không nghe máy? Tính trêu ngươi cậu hả?

Ở phòng bên kia, một bản mặt ló ra, coi bộ cũng sốc không kém. Khó ở chào bình minh với một bản mặt không thể nào khó ở hơn (-___-) cùng với tin nhắn của leader đáng kính, với nội dung tương tự. Nó còn đang mải suy nghĩ xem nên vui hay nên buồn khi bất chợt bắt gặp ánh nhìn của DongHyuk. Ánh mắt cậu ấy lúc này… Trống rỗng.

Cả hai im lặng một hồi rất lâu, trước khi JunHoe cất lời phá tan bầu không khí có phần u ám này:

  • Ờ,… chào cậu.
  • Chuyện hôm MMA, tớ… xin lỗi. Thật đấy, tớ xin lỗi.
  • Cậu đánh tớ, chửi tớ cũng được, đừng tránh mặt tớ, đừng im lặng với tớ. Thái độ của cậu càng làm tớ rối thêm đấy. Tớ với JinHwan hyung không có gì đâu mà, thật đấy.
  • Ê JunHoe.
  • Hở?
  • Bảo này…
  • Làm oshin cho tớ một tháng, không, ba tháng đi, tớ sẽ xem như chưa có gì xảy ra. Được không? Đáp ứng mọi yêu cầu của tớ, bất cứ lúc nào. Tớ bảo cậu chạy ra ngoài mua bánh cá giữa đêm cậu cũng phải đi, có được không?
  • *gật khí thế*
  • Tốt, giờ thì nấu ăn rồi rửa bát luôn nhé ^^

Lần này thì đến lượt JunHoe suýt buột miệng chửi thề. Nấu ăn chưa bao giờ là sở trường của nó. Rửa bát lại càng không. Lần đầu tiên và có lẽ là lần cuối cùng nó rửa bát, cả bọn đã phải góp tiền mua lại một nửa số chén dĩa trong nhà -_- Nhưng, một lần nữa, vì đại cuộc, vì đống đồ ăn vặt đang chờ trước mắt, nó phải làm thôi.

Tối hôm đó, mấy mẩu còn lại về kí túc xá và được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng cực-kì-thú-vị: JunHoe đang rửa bát, còn DongHyuk thì ngồi gác chân lên ghế, cầm iPad bấm khí thế. Cả bọn: ʘAʘ

Bobby: OMFG, chuyện gì đang xảy ra ở đây? Thế giới bị đảo lộn rồi sao?

JinHwan:…. phải chi ngày nào nó cũng rửa bát như này nhể? Một tháng như này thôi là đủ rồi 😥

HanBin: *cười với nụ cười đầy tự hào của một người mẹ* Kim DongHyuk, em làm tốt lắm :”< Cuối cùng cũng tìm ra điểm yếu của nó rồi :v

YunHyeong: Ôi cha mạ ơi, cái đứa quái quỷ nào đã đến Trái đất này và thay thế JunHoe rồi? Trả cái thằng khó ở kia lại đâyyyyyyyyyy. Đây không phải là người mà tui từng biết (Somebody that I used to know :v)

Chanwoo: Erm… (có vẻ chưa hiểu lắm)

Và bắt đầu từ ngày đó, cuộc sống thiên đường đầy đau khổ của Goo JunHoe chính thức bắt đầu, với sự giúp sức (nhiều, rất nhiều) của đồng bọn, và tất nhiên là với sự chỉ đạo của Kim DongHyuk :3

Rồi đó, ai về nhà nấy đi. Hwan về với Bob đi, Yun về với Chan đi, Hoe về với Hyuk đi, HanBin về với… thôi kệ đi :3

P/S: Cảm giác nợ cái shot này như nợ môn vậy, dù mình chưa bị nợ môn lần nào :3

[Twoshot] HoeHyuk và hậu MMA (1)

Written by: Snowman loves the Sun

Length: Twoshot

Rating: G

Pairing: HoeHyuk, một chút HoeHwan, BinChan, YunChan, BobHwan

Warning: Đ.Ụ.C T.H.U.Y.Ề.N. Chỉ có thế thôi :3

A/N: thuyền HoeHyuk đã bị bắn cho chìm một cách không thương tiếc. Goo Junhoe đồ mặt cá trê, mầy được lắm 😥 tau ngược chết mầy. Anyway, cái này vừa dài vừa dở vừa lủng củng, nên các bạn cứ việc góp ý. Vậy hen :”> Enjoy!


*Shot 1:

Donghyuk đang chiến tranh lạnh với Junhoe. Chính xác là chiến tranh lạnh. Cậu đã đuổi nó sang phòng Jinhwan hyung, bất chấp việc Bob hyung nặng nhẹ việc phải nằm chung giường với tên khó ở chết tiệt kia. Gì chứ, Jinhwan là của anh, khó ở đã có Dongdong rồi, sao lại còn đuổi nó sang đây? Hôm MMA còn chưa đủ sao? Nhưng nhìn bản mặt bất lực của Jinhwan cùng cái lườm cháy mặt của Junhoe, thôi thì đành chịu đựng vì đại cuộc vậy. Bobby biết tại sao, nhưng tuyệt nhiên không hé răng nửa lời, tránh đổ thêm dầu vào cuộc chiến của HoeHyuk.

  • Junhoe, cậu chuyển sang phòng Jinhwan hyung đi.
  • Làm gì? Ngủ ở đấy khó chịu lắm, cậu biết Bobby rồi đấy, anh ta ngủ nude đó, lại còn ngáy to như sấm nữa. Tớ đến mất ngủ thôi. (thằng mất dạy, kính ngữ mầy để đâu rồi? -___-)
  • Thế còn đỡ hơn cậu ngủ ở đây, cả tớ và cậu đều thấy khó chịu. Ít ra cậu còn có thể tâm sự với Jinhwan của cậu. Còn giờ thì dọn sang đấy nhanh lên để Binnie còn qua bên này nữa.
  • Binnie? Từ khi nào cậu và Hanbin lại thân thiết đến thế? Lại còn gọi tên thân mật ra nữa cơ à? Cậu vẫn hay gọi tớ là June kia mà? Còn nữa, Jinhwan đã có Bob rồi, anh ấy đã công khai rồi kia mà? Cậu đừng có mà ghen tuông vớ vẩn nhé. À mà tớ còn chưa nói gì đến việc cậu tựa đầu vào vai Hanbin đâu. Cậu quá đáng lắm.

Đến lúc này, Donghyuk thực sự bùng nổ. Cái thằng suốt ngày mở mồm ra là Donghyuk ơi, Hyukie, Dongdong, cái thằng suốt ngày nói với cậu mấy câu sến rện bắt chước mấy cái phim Hàn Xẻng mà nó suốt ngày bắt Hanbin xem cùng, trước mặt bàn dân thiên hạ, công khai skinship với Jinhwan hyung. Ý gì đây Junhoe? Giờ đây cậu lại ngang nhiên nói những lời này ra với tôi sao?

  • Đủ rồi, tôi mệt mỏi lắm rồi. Chuyện của cậu và Jinhwan hyung, tôi sẽ không nhắc lại nữa. Giờ thì cậu làm ơn sang bên kia ngay lập tức, à không, nếu cậu không muốn đi, tôi sẽ dọn sang với Binnie hyung và Chanwoo.

Junhoe thật sự sốc. Donghyuk ngày thường của nó biến đi đâu rồi? Một Donghyuk mà nó biết sẽ không bao giờ nói những điều này với nó, kể cả khi nó skinship với bất kì ai đi nữa. Nhưng có lẽ hôm ấy đã chạm đến giới hạn của Donghyuk. Cậu không hẳn là cảm thấy tổn thương, nhưng những gì cậu đã phải chứng kiến suốt thời gian qua có lẽ đã khiến cho Donghyuk dần mất đi niềm tin vào Junhoe. Cậu không muốn tin vào bất kì điều gì cậu ta nói. Tất cả chỉ là giả dối. Cậu ta thích Jinhwan hyung, ai mà chẳng biết. Và MMA chỉ là dịp để cậu ta thể hiện điều đó thôi. Junhoe chỉ nhắc đến Donghyuk khi nào? Khi cậu ta cần người đi mua đồ ăn hộ, khi cậu ta cần người dọn phòng, rửa chén, vứt rác. Donghyuk nghĩ, với cậu ta, Donghyuk chỉ có thế. Chỉ là chân sai vặt của cậu ta. Lúc nào cũng bám lấy Jinhwan, thế mà trên V app, lúc nào cũng mở mồm ra, không Donghyuk thì cũng Dongdong. Cậu thật sự thấy khó chịu. Cậu ta nói thích mình, thì ít ra cũng phải thể hiện là mình thích chứ. Đằng này…

Ngay khi nhìn thấy vẻ mặt tựa hồ như sắp khóc đến nơi của Donghyuk, Junhoe hơi hoảng. Hừ, chuyển thì chuyển, đợi đến khi cậu hết giận, tôi sẽ cho cậu biết tay. Junhoe nghĩ thầm.

  • Được rồi, tớ chuyển tớ chuyển, được chưa? – Cuối cùng Junhoe cũng đầu hàng. Qua tính kế với BobHwan đã, chuyện dọn về tính sau. Cơ mà có khi nào… Donghyuk thích Hanbin rồi không? Cũng có thể lắm chứ. Xem cái cách cậu ta dựa đầu vào vai Hanbin kìa. Nghĩ tới cảnh đó máu nó lại sắp sửa dồn lên đến não. Cơ mà nghĩ lại, dọn qua phòng BobHwan cũng không ổn. Bobby và nó từ sau bữa đó có vẻ càng ngượng ngùng với nhau hơn, còn Jinhwan trưng ra cái vẻ mặt vô (số) tội, kèm theo đó là bao hành động mè nheo (Bobby tự cho rằng) đáng yêu với Bobby, nhờ thế mà Bobby chẳng bao giờ giận Jinhwan lâu. Còn nó thì sao? Lúc nào cũng là nó làm sai, nhưng Donghyuk luôn là người xuống nước trước. Hay nhỉ, giờ thì sao nào? Giận thật rồi, BobHwan mà không cho ở nữa, nó chỉ có nước ra sofa ngủ thôi. Aegyo á, cái hành động tởm lợm ấy nó sẽ không bao giờ làm đâu. Thật khiếp quá đi mà. Làm sao mà nó có thể làm cái hành động của bọn con gái đó chứ? Không bao giờ. Phải nghĩ cách thôi.

June: “Jinhwan hyung, giúp em.”

Jinhwan: “Sao, Donghyuk giận rồi hả? Tau đã bảo rồi, đừng có ngồi gần tau, thể nào nó cũng nặng nhẹ cho xem. May mà Bobby dễ tính đấy, không thì tau bị quăng ra ngoài sofa ngủ rồi =.=”

June: “Mổ? Bobby dám quăng hyung ra ngoài sofa? Quào, gan nha. Cơ mà, hyung có thể cho em ké mấy ngày, à không, mấy tuần được không? Dongdong đuổi em rồi TT.TT”

Jinhwan: “Mầy chết nghe con. Cơ mà cho mầy ké thì tau với Bob nằm đâu? Mình mầy chiếm hết cmn nửa cái giường rồi. Còn nữa, Bob sẽ không cho đâu. Tau chắc luôn đó.”

June: “Đi mòa, không là em phải ra sofa ngủ đó, ngoài đó lạnh lắm, lại còn bị muỗi đốt nữa. Hyung không thương thằng em tội nghiệp này sao? *icon mặt tội nghiệp*

Jinhwan: *icon mặt nôn* Nâu nầu, có gì mầy có thể trực tiếp nói chuyện với Bob, tau không có quyền hành ở đây. Giờ tau phải đi nấu cơm đây. Bye bitch!” (Anh Hoăn, em xin lỗi 😥 )

June: …

Tại phòng Donghyuk.

  • Em có chắc là em muốn anh chuyển sang đây không? Anh không muốn bị Junhoe bóp cổ nữa đâu – Hanbin lo lắng hỏi – Vả lại, để YunChan chung phòng anh không yên tâm. Nhỡ Yunhyeong hyung làm gì thằng bé Chan của anh…
  • Từ khi nào Chanu là của em thế? Chan là chỉ của riêng anh thôi nhé. Động vào là chết với anh! – Bản mặt dì ghẻ từ đâu thò ra, khiến cả Donghyuk lẫn Hanbin giật mình. Quào, con người này không hổ danh là dì ghẻ a~ Tội nghiệp thằng bé Chan quá. Không hẹn mà gặp, cả hai cùng thầm cảm thán cho số phận của maknae đáng thương (đùa, giờ em nó vùng lên rồi, thành evil maknae giống Sưng Ni rồi :v)
  • Hầy, cái thằng… Mà nó cũng quá đáng thật đó chứ. Khi không lại ngồi gần JinHwan hyung làm gì không biết, lại còn chủ động… Cơ mà chả mấy khi được gần em thế này, phải tranh thủ, tranh thủ :3

Trong lúc đó, bằng một cách thần kì nào đấy (-_-), Junhoe đã xin được JinHwan hối lộ Bobby cho nó ở ké vài hôm, với lời hứa không chiếm chỗ ngủ, không ăn trong phòng và không phá đám BobHwan :v Vì một tương lai được trở về với Donghyuk, nó đành ngậm nước mắt nước miếng đồng ý.

P/S: Vỡ kế hoạch rồi 😂😂😂 Thôi chuyển sang twoshot vậy :)))