Tết ơi, em ở đâu?

Gần Tết rồi, mà chả thấy cái không khí thường thấy của Tết nhỉ? Hay là càng lớn mình càng thờ ơ với mọi thứ? Tết của người lớn khác với Tết của trẻ con nhiều lắm. Bốn năm đại học nữa là nhận tiền lì xì thôi. Hết bốn năm là đi lì xì cho cháu mình. Tết đến, thật chẳng muốn đi đâu hết. Chỉ muốn nằm ườn ra, lướt lướt vài tí cho qua ngày thôi. Tết nhất lúc nào cũng đông, dại gì chen chúc ngoài đường cho thêm mệt mỏi. Nếu năm nay có đường sách thì mình sẽ đợi đến hết mùng rồi lết thân ra ngoài đó (khổ, có phải dạng chăm đọc sách gì cho cam, chỉ là thích vô nhà sách xem quyển nào hay hay rồi hốt về thôi). Năm nay chắc được giữ tiền lì xì. Có thẻ rồi, cũng nên học cách tiết kiệm chứ nhỉ?

Tết Sài Gòn khác xa Tết ở Hà Nội. Năm lớp 7 được mẹ cho ra ngoài Bắc, lại đúng dịp Tết, thật Tết ngoài Hà Nội có khác. Không có cái nóng nực đến bực hết cả tim gan như Sài Gòn, Hà Nội vào Tết lạnh, không đến nỗi lạnh thấu xương, nhưng đối với một con bé đã quen với kiểu thời tiết nóng đến bực bội của Sài Gòn thì cái lạnh của Hà Nội thật có hơi quá sức chịu đựng. Phải tội mình lại bị viêm họng nữa. Khoác hai ba cái áo dày cộp vào cũng không thể chống chọi với cái lạnh. Chỉ thấy ngộp thở. Và đau họng nữa. Nhưng được cái nó khác với cái sự nhẹ nhàng đến chán chường của Sài Gòn. Biết đâu, năm sau mình lại được về thì sao nhỉ?

Mà cũng thần kì thật, ra ngoài đấy là đổi giọng ngay, nói chuyện với ai cũng đặc giọng Bắc, cả cách ăn nói nữa. Giờ mình mới biết có người để ý đến cả cách ăn nói của mình nữa. Cơ mà vào Sài Gòn là lại đổi giọng. Giọng có hơi pha một chút giữa Bắc và Nam, thật vi diệu :3

Năm nay lại ăn Tết ở Sài Gòn, thật muốn chui vô chăn tự kỉ đến hết mùng 😦

Chết thật, hôm qua đã bảo đóng cửa lên núi tu luyện, hôm nay chịu không nổi lại phải xuống núi mất rồi :”>