#10

1915247_417046028495268_2704976532151976642_n

Sau một trận ốm liệt giường, chắc vì đã lỡ trù DongHyuk ốm, hôm nay đỡ được một tí, lại lết đến chỗ máy tính để viết vài thứ linh tinh lang tang đây.

Chẳng biết mình bias Dong từ lúc nào, chỉ biết, từ khi thích iKON hè năm ngoái đến giờ, đầu tiên là bias Bin, rồi đến Bobby, rồi cuối cùng là đến DongHyuk. Cũng không biết mình ship HoeHyuk từ bao giờ, chỉ biết là bây giờ, có muốn bỏ cũng không bỏ được.

Làm shipper cũng được 5 năm rồi, việc có nhiều shipper hay không đối với mình chẳng còn quan trọng nữa rồi. Vì càng nhiều shipper, mọi cử chỉ, hành động thân mật của chúng nó, tất cả chỉ là fanservice mà thôi. Mà fanservice, là một dạng PR trá hình. Fanservice càng nhiều, mọi thứ không bao giờ giống như lúc đầu nữa.

Mấy hôm buồn buồn lên Tumblr search tag HoeHyuk, ra mỗi mấy bài của mình. Lòng buồn dã man rợ. HoeHwan thì một đống. Cũng đã từng gào lên (giống má Bin) sao mà bất công quá. Nhưng mà giờ cũng thôi, mặc kệ, quen rồi. Ít shipper, mà toàn những người có tâm, còn hơn là nhiều shipper mà ship theo phong trào.

Hãy cứ để chúng nó tự do thể hiện tình cảm thật của mình, đừng bắt chúng nó vì fanservice mà phải thể hiện này nọ. Cái gì đến thì nó cũng sẽ đến mà thôi.

Advertisements

#Happy19thChanwooDay

Đùa chứ sinh nhật thằng em út nhỏ tuổi nhất nhà mà bố Yang chơi lầy quá :))) Hình các anh đẹp bao nhiêu thì hình em nó lại… Cơ mà thôi dù sao cũng đáng yêu nên bỏ qua hết :v

czkv8rpuuaatar5
Công túa của HanBin :))) Quàng tử của Bobby :)))

Năm nay 19 rồi, (tạm thời) bằng vai phải lứa với JunHoe rồi, ráng hành nó nhiều chút nha em :v Evil maknae huyền thoại đã được tái sinh trong hình hài mới, SatanWoo :))) Thằng bé răng sún năm nào còn đóng chung Balloons với ChangMean nhà Đâm Bang, năm nay cao gần bằng ông anh rồi, dù cách nhau chục tuổi :)))

Sinh nhật đầu tiên của em với tư cách là thành viên iKON. Sinh nhật đầu tiên với lũ anh bỉ bựa nhà em. Chị không biết làm gì ngoài việc viết đôi dòng cho em, dù biết em chẳng bao giờ đọc được. Chị không chúc em bớt ú đâu, chị chỉ mong em bớt lầy lại thôi :)))

Chanu là cục vàng của HanBin, là cục cưng của iKONIC và là cục evil của iKON ❤ ❤ ❤

[Oneshot][HoeHyuk] Complicated

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Oneshot

Rating: K

Pairing: HoeHyuk


DongHyuk ốm. Cậu cứ nằm cuộn tròn trong chăn, áp cái gối vào mặt, phả ra từng hơi thở yếu ớt nặng nề. JinHwan sờ đầu thằng bé, rồi kẹp nhiệt kế vào cánh tay.

  • 39 độ. Cao quá. Có khi phải đưa thằng bé vào viện mất.

DongHyuk khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh biết rằng không cần thiết phải làm thế. JinHwan mặc kệ, phản ứng này của thằng bé, anh cũng đoán trước được phần nào. Lôi điện thoại ra, gọi điện cho HanBin, leader cũng đồng ý đưa thằng bé đi kiểm tra. Lời của leader là lệnh, đố ai dám không nghe, nhất là DongHyuk, cậu coi HanBin là thần tượng của mình. Nên thôi coi như thua.

Kiểm tra xong, bác sĩ dặn không được hoạt động nhiều trong ít nhất 5 ngày, không được tiếp xúc với không khí lạnh, không được uống đồ uống lạnh. May mà quảng bá xong rồi, không thì chỉ có nước đi đầu xuống đất. Vừa về đến nhà, DongHyuk bị Bobby với YunHyeong tống lên giường, trùm chăn kín mít, chừa lại mỗi hai con mắt sưng húp vì thiếu ngủ. JinHwan đi nấu cháo, HanBin đi pha trà gừng mật ong, Chanwoo ở trong phòng canh DongHyuk ngủ. Ê mà JunHoe đâu rồi? Chuyện là, cả đám vừa về đến cửa kí túc xá thì JunHoe nhớ ra mình còn để quên túi đồ ở phòng tập, nên lật đật chạy đi lấy. Chả biết nó có bị lạc đường hay không mà đi suốt một tiếng đồng hồ, bây giờ vẫn còn chưa mò về. Phòng tập cũng có phải xa xôi gì lắm đâu. Chân dài như JunHoe, đi bộ 15 phút là tới, 15 phút về, tổng cộng là 30 phút.

  • Cái thằng, bạn nó ốm mà nó còn la cà thế đấy. May mà các anh nó còn ở nhà, chứ để DongHyuk ở nhà một mình với nó chắc chỉ thiếu nước đưa thằng bé vào quan tài. – JinHwan lầm bầm, vừa chửi vừa rủa ai đó.
  • Biết đâu nó đi mua thuốc cho DongHyuk thì sao? Hay có khi đi mua thuốc rồi lạc đường? – HanBin bất lực, thở dài.
  • Thuốc còn đầy ra đấy, mua làm gì. Mà nó có mang theo tiền sao? Hồi nãy còn thấy ví nó để trên bàn cơ mà.
  • Em chịu. Ai chứ thằng quỷ ấy thì em không quản được. Nó có sợ em đâu.

Cũng đúng. Đến HanBin quyền lực đầy mình mà nó còn dám bóp cổ, JinHwan thì có là gì đâu. Trong nhà này, người nó nghe lời nhất chỉ có DongHyuk thôi. Mà thằng bé đang ốm, chẳng nói năng gì được. Giờ nó ỷ không phải nghe lời ai nên tranh thủ la cà đây mà. Thằng mất nết. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi mách tội nó với thằng bé vẫn chưa muộn.

  • DongHyuk à, dậy ăn đi rồi uống thuốc này. – JinHwan cầm tô cháo nóng hổi đến cạnh giường, ra hiệu cho Chanwoo đỡ DongHyuk dậy.

Ăn xong cháo, uống xong thuốc, trà gừng mật ong chờ nguội để trên bàn. DongHyuk muốn khóc, mà giờ cũng chả có sức mà khóc nữa. Cậu muốn khóc vì bất lực. Trong khi các anh đang chăm sóc cậu, cậu lại nằm đây, cuộn mình vào trong chăn. Cậu mệt đến mức quên mất là mình vì bị bệnh nên mới thành ra thế này. Nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang lởn vởn đâu đó trong đầu, tự nhủ với bản thân mình phải mau khỏe lại để các anh khỏi phiền lòng.

12h đêm. Ai đó mò mẫm tra chìa khóa vào ổ, cố gắng tạo ra tiếng động nhỏ nhất có thể, rón rén bước vào nhà. Phù, lạnh chết đi được. Xem ra lần này DongHyuk chịu ơn mình to rồi. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi đòi nợ luôn vẫn chưa muộn. Ôm cái túi vào lòng như thể đồ ăn sợ bị ai cướp mất, JunHoe bật đèn pin điện thoại, lọ mọ tiến tới phòng mình. Khẽ mở hờ cửa ra, vẫn còn sáng đèn. HanBin ngồi trên giường, áp tay lên trán DongHyuk, ánh mắt say đắm (con mắt cậu ta thấy thế) nhìn chằm chằm vào DongHyuk như thể muốn ăn luôn cậu ấy. JinHwan ngồi dưới sàn, cằm gác lên đệm, bàn tay nhỏ bé khẽ vuốt ve tay DongHyuk. Mải nhìn, JunHoe không biết YunHyeong đã đứng sau lưng mình lúc nào. Khều mấy cái mà JunHoe không thèm quay lại, YunHyeong đành đập một cái thật mạnh vào vai nó. JunHoe giật mình, làm rơi túi đồ. Đến khi trấn tĩnh lại rồi, nó mới nhận ra YunHyeong.

  • Làm gì mà giờ này mới về nhà? Có biết là anh quản lý tìm em suốt từ chiều đến giờ không? DongHyuk nó ốm mà la cà ngoài đường vậy đó hả? Mai anh mách JinHwan. Đợi DongHyuk khỏi ốm rồi anh mách nó luôn một thể.

Nghe thấy tiếng ồn, JinHwan ra mở cửa. Vừa nhìn thấy bản mặt JunHoe, anh gọi HanBin ra, xong lạnh lùng phán một câu:

  • Ra ngoài phòng khách ngủ!

JunHoe chẳng nói gì, lẳng lặng ôm cái túi ra phòng khách. HanBin thương tình ném cho cái gối với cái chăn. Mà khoan, sao hôm nay nó nghe lời đến lạ. Vừa nói phát ra phòng khách luôn. Hay tại DongHyuk bị ốm?

Thực ra JunHoe không ngủ. Cứ nghĩ đến việc DongHyuk bị ốm là nó cứ trằn trọc suốt đêm, chỉ mong cho trời mau sáng để nhìn thấy cậu ấy.

Bật điện thoại lên. 4h rồi. JunHoe bật dậy, cầm cái túi rón rén bước đến phòng mình. Hình như JinHwan vừa đi ra ngoài, HanBin đang thiu thiu ngủ. JunHoe nhẹ nhàng ngồi xuống giường, cứ ngồi im như thế mà ngắm DongHyuk ngủ. Mặt có hơi gầy, đôi môi mỏng nhợt nhạt, sống mũi cao thẳng, đôi mắt xinh đẹp đang nhắm chặt lại, đôi lúc có hơi nhíu lại, chắc là vì khó chịu. Lúc này, DongHyuk mới thật sự nhỏ bé và mong manh biết mấy. Không còn cái vẻ năng động thường ngày, không còn nụ cười thường trực trên môi, không còn đôi mắt cười cong cong nữa. DongHyuk nằm đó, bình yên lạ thường. JunHoe chợt nghĩ, mình mà hôn chắc cũng không sao đâu nhỉ. Dù sao cậu ấy cũng không biết. HanBin thì đang ngủ. JinHwan thì chưa về. Mấy người kia cũng chưa dậy. JunHoe khẽ cúi người xuống, môi khẽ chạm vào môi DongHyuk, đặt lên đó nụ hôn nhẹ nhàng, như thể sợ DongHyuk tỉnh dậy mà bắt quả tang mình đang làm chuyện bậy bạ vậy. Sau khi làm cái chuyện đáng xấu hổ ấy xong, vừa lúc JinHwan về đến nhà, JunHoe lôi từ trong túi ra một cái hộp, viết vội vài dòng lên đấy rồi bước vội ra ngoài thu dọn đống chăn gối. Đi ngang qua JinHwan, anh trìu mến “tặng” cho nó cái liếc mắt đầy phẫn nộ trước khi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

DongHyuk tỉnh dậy sau một đêm dài đầy mệt mỏi. Căn phòng giờ chỉ còn mỗi cậu. HanBin đã ra từ lúc nào. Bên cạnh cậu là một cái hộp có dán giấy note bên ngoài, bên trên là một lời nhắn, còn bên dưới là một khuôn mặt đầy cau có. Cố gắng lắm cậu mới đọc hết được lời nhắn: “Kim DongHyuk, mau khỏe lại. Vì cậu mà tôi bị lạc đó. Kí tên: Goo JunHoe.” (nhạt nhẽo hết sức ._.)

Hóa ra là kẹo ngậm ho. Kể ra Goo JunHoe cũng là loại quan tâm đến người khác quá đi ấy chứ. Chẳng qua nó ngượng mà thôi. Sự ngượng ngùng được che giấu khéo léo bằng vẻ ngoài lạnh lùng bất cần. Một tsundere điển hình, là mẫu người trong mộng của biết bao cô gái. Nhưng rất tiếc là chàng có người trong mộng mất rồi.

Chẳng biết vì được chăm sóc kĩ quá hay là vì cảm động trước tấm lòng của JunHoe mà hai hôm sau DongHyuk hết ốm. Cảm thấy có lỗi với mọi người nên cậu quyết định bao cả bọn đi ăn. Cậu biết có người vẫn đang chờ lời cảm ơn từ cậu, nhưng vì đâu phải chỉ mình cậu ta chăm sóc cậu nên DongHyuk vẫn là quyết định đãi cả hội. Bất quá, hôm ấy có người dỗi ngầm vì cả buổi chả nghe người kia cảm ơn mình câu nào (._.) DongHyuk biết, cậu chỉ lẳng lặng quan sát phản ứng của JunHoe thôi. Thôi thì nhắn cái tin cảm ơn sau vậy.

DongHyuk: “Cảm ơn cậu vì hộp kẹo. Cậu làm tớ cảm động quá.”

JunHoe: “Không có gì.”

Tối đó, JunHoe nằm cạnh DongHyuk. Hai người chỉ im lặng, không nói với nhau câu nào. Mãi cho đến một lúc sau, khi chắc mẩm JunHoe đã ngủ, DongHyuk quay sang, hôn JunHoe một cái thay cho lời cảm ơn. JunHoe nghĩ thầm, may mà không bật đèn, không thì HanBin sẽ cười đến lọt hàm vì thấy nó đỏ mặt mất. Nếu thế thì nhục không để đâu cho hết được. Nhưng mà nếu vì được DongHyuk hôn thì cũng đáng lắm chứ. Bỗng dưng JunHoe muốn bị bệnh quá đi.

*le author úp mặt vào gối sau khi viết cảnh hôn :3*

>.<

cropped-10408961_645339578922318_6836216238561449012_n.jpg

Lúc đầu tự nguyện trèo lên cái thuyền này, tự biết nó như cái thuyền thúng ấy, bé tẹo mà bắn phát nào trúng phát ấy, xui một cái là couple này có thằng cứ thích bắn cho chìm cmn thuyền cơ ._. Mày thấy dân tình nó ngược mày chưa đủ đúng không thằng Khó Ở kia, hay ý mày là mày muốn thêm nữa >.< Đệt, mấy ngày qua trên nf hiện lên một đống HoeHwan moment, như kiểu muốn đạp vào cái bản mặt con HoeHyuk shipper này hay sao ấy. Và mình có cảm giác thằng Hoe đang dần bỏ rơi thằng Dong hay sao ấy. Đùa chứ hôm qua đi com ở page JunDong của bạn Panna thế này:

Capture.PNG

Ừ, chắc chắn JunHoe sẽ không bỏ cuộc đâu. Panna không bỏ cuộc, HoeHyuk shipper cũng không bỏ cuộc, con shipper hâm dở này sẽ không bỏ cuộc đâu. Hứa đó :))) (đừng để ý mấy cái cái com ở trên nhe ._.)

Lại chuyện đi com, cũng mới hôm qua thôi, lê la vô page JunDong, tự nhiên Panna đăng cái status, nói HoeHyuk shipper đừng từ bỏ, tự nhiên lên cơn tăng xông, dù lúc đó gần nửa đêm rồi, cũng cố bay vô com cho bằng được, an ủi các bạn shipper khác, cũng là để an ủi chính mình, rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Com xong mới yên tâm tắt máy đi ngủ.

Ừ, trên sâu khấu là một chuyện, phía sau ánh đèn sân khấu là một chuyện khác nữa. Nhiều khi JunHoe chỉ muốn cho mình DongHyuk biết thôi thì sao? Bằng linh cảm của một shipper kinh nghiệm đầy mình, mình tin là hai đứa chúng nó còn cả khối chuyện chả muốn cho fan chúng mình biết đâu :3 Yên tâm đi, cái thuyền này không có chìm sớm vậy đâu 🙂

P/S: Hôm qua nghe tin giáo sư Severus Snape mất, lại thêm vụ này nữa, tâm trạng có hơi nhạy cảm :<

Pug =)))

f1f2e16156d4723a3eb89ed412a6b61e
Đáng yêu quá ❤ ❤ ❤

Nhờ em Obang mà mình cuồng Pug LOL =))) Nhìn mấy cái nếp nhăn giống chó Bull cơ mà nhỏ hơn mấy em Bull một tí. Mị thích :3 Lúc nào nhìn cũng như kiểu mấy ẻm đang giận dỗi gì ấy =))) Lông không xù mà nhìn vẫn muốn ôm, chắc ấm lắm. Có được một em chắc mình ôm suốt quá :3

Pug hay bị béo phì =))) Và Obang là một ví dụ điển hình

maxresdefault

Đùa chứ mốt nghi thằng Bin gặp ai cũng yêu quá khi mà đến chó cũng là hình mẫu lý tưởng của nó =)))

[Drabble][HoeHyuk] Chuyện chưa bao giờ kể

Author: Snowman loves the Sun

Genre: Drabble

Rating: G

Pairing: HoeHyuk

A/N: Viết trong tình trạng thiếu-muối-trầm-trọng 😐


Mỗi khi nghe ai đó nói về tình yêu, Goo JunHoe chỉ cười nhạt. Ờ thì thằng chả đã có người yêu đâu, kiểu ôi em còn ngây thơ trong trắng lắm, em biết mọe gì về tình yêu =))) Cơ mà khốn nạn là danh hiệu thánh F.A từ lâu đã thuộc về ngài-trưởng-nhóm-đáng-kính Kim HanBen mất rồi.

Tất nhiên JunHoe biết về fanservice, hay đại loại thế. Nó chỉ thắc mắc là tại sao fan lại có thể nghĩ ra những thứ… như vậy chứ? Thực chất JunHoe là cái thằng nhìn bề ngoài thì có vẻ bad boy thế thôi chứ thật ra nó chả biết XXX là cái quái gì. JunHoe và JinHwan hay bám nhau, fan ghép lại, thế là thành HoeHwan. Mà nào phải nó thích đi theo JinHwan đâu. Toàn anh bám nó. Nhưng mà fan thì nào để ý đến cái thực tế phũ phàng ấy đâu. Chỉ cần skinship với nhau, moment tình tứ với nhau và a lê hấp, hôm sau (hoặc cũng có thể là vài phút sau đó), trên mạng tràn ngập những bài post kiểu “Ôi hôm nay HoeHwan tình tứ quá :'(“, “My feels :(“, blah blah blah. Cái thái độ bất cần lạnh lùng của nó càng làm người ta tin HoeHwan là thật, trong khi sự thật thì không đến nỗi như vậy.

Ơ nhưng mà còn HoeHyuk nữa này? Cái này thì… Đôi khi JunHoe sẽ cảm thấy bối rối khi có ai đó vô tình nhắc đến DongHyuk, nhưng mà dĩ nhiên là chẳng ai quan tâm cả. Thực ra khởi nguồn của mọi chuyện đều là từ DongHyuk đấy chứ. Chính cậu ta là người đã nhắc đến vụ HoeHyuk trên V App cơ mà? Nhưng mà cũng đừng quên là lúc ấy chính JunHoe mới là người thêm dầu vào lửa cho chuyện này. Còn gì tuyệt vời hơn khi cả hai nhân vật chính cùng lên tiếng về vấn đề khá “nhạy cảm” này, dù chỉ là cho vui? Ừ thì là vui thật, nhưng đôi JunHoe tự thừa nhận (trong lòng) rằng có lẽ nó coi DongHyuk nhiều hơn là bạn. Là cái gì thì nó không rõ, nhưng nếu nói là người yêu thì có vẻ hơi… kì kì (?), vì dù sao thì nó cũng đã yêu bao giờ đâu. Nếu nói cho DongHyuk biết điều này thì có bị đấm cho một phát không nhỉ? Có thể lắm chứ, vì cái tội suy nghĩ nông cạn và lời nói điên rồ (JunHoe chắc chắn rằng DongHyuk sẽ nghĩ như vậy, cậu ta là kẻ sùng đạo).

Giờ thì JunHoe được chung phòng với DongHyuk rồi, nếu không tính con kì đà cản mũi HanBin kia =))) Thế cũng tốt, có nhiều cơ hội để tiếp xúc hơn, không chỉ là những lúc hiếm hoi ở sân bay hay ở fanmeeting nữa. Có điều, những thứ JunHoe giữ trong lòng bao lâu nay, về fanservice, về couple, về Kim DongHyuk, có lẽ sẽ đợi đến một dịp nào đó, hy vọng là không xa, có thể kể hết cho Kim DongHyuk, với hy vọng mỏng manh rằng mình không bị đấm cho một cú ngay giữa mặt, hay tệ hơn thế, bị đuổi ra khỏi căn phòng thân thương. Thôi thì cứ cầu nguyện cho Goo JunHoe vậy =)))

#HappyDongDay

12301688_1698832593668238_3067729858798494628_n.jpg

Sinh nhật thằng bé này, tự nhiên muốn nói với nó rất nhiều.

Dù miệng lúc nào cũng bảo thích cả 7 đứa, cơ mà dưng lại thương thằng nhóc này hơn một chút. Bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, và cả máu nữa, đều đổ ra cho những ngày tháng được đứng trên sân khấu, cùng với những người anh em của mình. Cậu làm tốt lắm DongHyuk à!

Đôi khi cảm thấy bản thân thật may mắn vì đã không là fan của các cậu từ thời WIN hay cả M&M, vì vốn dĩ bản thân ghét sự thay đổi, ít ra là không quá nhiều. Có lẽ vì thế mà chấp nhận con số 7 dễ dàng hơn chăng? DongHyuk, là một mảnh ghép của con số 7 đó, dĩ nhiên là không thể thiếu rồi. Tài năng thì khỏi nói đi ha, đã vào YG thì tiêu chí đầu tiên là phải có tài cái đã 🙂 Main vocal, main dancer, sắp tới nghe đồn cậu có tham vọng làm rapper hả :v

Năm nay vui ít buồn nhiều, cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài dăm ba câu động viên từ một nơi xa xôi nào đó, không phải bằng tiếng Hàn, cũng không phải bằng tiếng Anh, dù tôi biết cậu giỏi tiếng Anh lắm 🙂 Điều ước mang album debut cho bố cậu cũng làm được rồi, thật tốt.

20 tuổi rồi, bớt lầy lại, bớt ghẻ, bớt quyến rũ đi cho con dân nó nhờ :v Hình tượng Hội trưởng Hội học sinh gương mẫu ngoan hiền nay còn đâu :3 Năm nay là năm đầu đón sinh nhật cùng fan và đồng bọn đấy nhỉ? Trend thôi :3

#iKONofLoveDongHyukDay